Phóng sự · Đời sống lao động

Những người làm việc
khi cả thành phố ngủ

Trong khi hàng triệu người nhắm mắt, có một thế giới khác đang thức — lặng lẽ, vô hình, và không thể thiếu.

Tháng 6, 2026 10 phút đọc Phóng sự đặc biệt

Đồng hồ chỉ 2 giờ 17 sáng. Đường phố Sài Gòn vắng đến mức bạn có thể nghe tiếng động cơ xe máy từ hai con hẻm xa. Ánh đèn đường phản chiếu trên mặt nhựa ẩm ướt. Mọi cửa hàng đều đóng, hầu hết các cửa sổ đều tắt đèn.

Nhưng nếu bạn biết nhìn, thành phố chưa bao giờ thực sự ngủ.

Tại bệnh viện Chợ Rẫy, kíp trực đêm vẫn đang phẫu thuật. Tại khu công nghiệp Bình Dương, dây chuyền sản xuất linh kiện điện tử chạy không ngừng. Người giao báo đang chuẩn bị những tập giấy in còn thơm mùi mực. Bảo vệ tòa nhà ngồi một mình trong cabin kính, mắt không rời màn hình camera.

Họ là những người vô hình của thành phố. Và đây là câu chuyện của họ.

22% lực lượng lao động Việt Nam làm ca đêm hoặc ca xoay
3 triệu người thường xuyên làm việc sau nửa đêm tại các đô thị lớn
40% phụ cấp ca đêm theo quy định, nhưng nhiều người không nhận đủ
23:00 — Nửa đêm bắt đầu

Người gác cổng của thành phố

Biết không? Ca đêm điển hình kéo dài từ 22:00 đến 06:00 — 8 tiếng đứng, ngồi, hoặc đi lại liên tục trong không gian thường rất yên tĩnh. Sự đơn điệu là thách thức tâm lý lớn nhất.

Ông Nguyễn Văn Hùng, 54 tuổi, đã là bảo vệ tòa nhà văn phòng tại quận 1 được 11 năm. Mỗi đêm, ông bắt đầu ca lúc 10 giờ và kết thúc khi bầu trời còn chưa sáng hẳn.

"Cái khó nhất không phải là buồn ngủ," ông nói, giọng bình thản như người kể chuyện đã kể ngàn lần. "Cái khó nhất là cảm giác thời gian không trôi. Ba giờ sáng giống như ba tiếng đồng hồ, không phải ba mươi phút."

H
Nguyễn Văn Hùng
Bảo vệ tòa nhà · 11 năm làm ca đêm

"Con tôi lớn lên không biết mặt cha trước bữa sáng. Nhưng học phí của nó — tôi không nợ một đồng."

01:30 — Thành phố im lặng nhất

Bàn tay nuôi bệnh nhân

Khoa Cấp cứu Bệnh viện Nhân dân 115 lúc 1 rưỡi sáng: không kém phần bận rộn so với ban ngày, chỉ khác là không có tiếng ồn của người nhà. Các y tá đi lại gần như không phát ra âm thanh, như những cái bóng có mục đích.

Chị Trần Thị Mai, 31 tuổi, điều dưỡng ca đêm, đã làm công việc này 7 năm. Mỗi tháng chị trực 10 ca đêm — nghĩa là 10 lần chị đảo ngược đồng hồ sinh học của chính mình.

M
Trần Thị Mai
Điều dưỡng cấp cứu · 7 năm ca đêm

"Ban ngày tôi ngủ và nghe tiếng xe cộ ngoài cửa sổ. Tôi biết cuộc đời đang diễn ra — tôi chỉ không ở trong đó."

"Người ta cảm ơn bác sĩ. Người ta hiếm khi cảm ơn người điều dưỡng ca đêm. Nhưng tôi là người ở đó khi bệnh nhân thức giấc lúc 3 giờ sáng và không biết mình đang ở đâu."

03:00 — Giờ của công nhân vô hình

Nhà máy không bao giờ tắt đèn

Tại khu công nghiệp Sóng Thần, Bình Dương, những dãy đèn huỳnh quang trắng bệch không phân biệt ngày và đêm. Anh Phạm Tuấn, 28 tuổi, vận hành máy dập linh kiện điện tử — một công việc đòi hỏi sự chú ý tuyệt đối lúc 3 giờ sáng.

"Ngủ đủ giấc trước ca là quan trọng nhất," anh giải thích. "Không phải vì quy định. Vì máy móc không biết bạn đang buồn ngủ — nhưng ngón tay bạn sẽ biết."

T
Phạm Minh Tuấn
Công nhân vận hành máy · Khu CN Sóng Thần

"Tôi kiếm đủ để gửi về quê nuôi con. Đó là lý do tôi chọn ca đêm — lương cao hơn 30%. Ba mươi phần trăm đó là học phí của đứa con gái tôi."

04:00 — Thành phố chuẩn bị thức dậy

Những nghề mà bạn không nghĩ đến

Không phải chỉ có bảo vệ, y tá hay công nhân. Ca đêm còn thuộc về rất nhiều người khác — những người mà mỗi sáng bạn hưởng thụ công việc của họ mà không nhớ họ tồn tại.

🗞️

Người giao báo

Xuất phát từ 3–4 giờ sáng để báo đến tay bạn trước 6 giờ

🧹

Nhân viên vệ sinh đô thị

Quét dọn toàn bộ tuyến phố trước khi xe cộ đổ ra đường

🍜

Người nấu phở/hủ tiếu

Bắt đầu ninh xương từ nửa đêm để nước dùng sẵn sàng lúc 5 giờ

📡

Kỹ thuật viên trung tâm dữ liệu

Giữ cho internet, ngân hàng, và điện thoại của bạn hoạt động 24/7

🚛

Tài xế xe tải đường dài

Di chuyển hàng hóa xuyên đêm khi đường cao tốc ít tắc nhất

🔧

Thợ sửa đường và hạ tầng

Làm việc ban đêm để tránh ách tắc — rồi tan biến trước bình minh

Có một điều kỳ lạ xảy ra khi bạn nói chuyện với những người làm ca đêm đủ lâu: họ không than vãn. Không phải vì cuộc sống dễ dàng — mà vì họ đã tìm thấy thứ gì đó trong bóng tối mà người thường không thấy.

Ông Hùng nói ông thích những buổi sáng sớm nhất — lúc 5 giờ, khi ánh sáng đầu tiên bắt đầu rò qua những tòa nhà. "Tôi thấy thành phố thức giấc," ông nói. "Không ai thấy cảnh đó như tôi."

Chị Mai nói ca đêm dạy chị một điều quan trọng hơn bất kỳ bài học y khoa nào: sự sống không quan tâm đến giờ giấc. Bệnh nhân cần người chăm sóc lúc 3 giờ sáng cũng như lúc 3 giờ chiều.

Và anh Tuấn — anh chỉ cười khi được hỏi có muốn đổi sang ca ngày không. "Tôi quen rồi. Với lại, đêm yên tĩnh hơn. Tôi nghĩ được nhiều hơn."

Lần tới khi bạn thức dậy thấy thành phố đã sạch sẽ, báo đã trước cửa, ánh đèn đường vẫn còn sáng trong buổi sáng tinh mơ — hãy biết rằng có người đã thức cả đêm để điều đó xảy ra.

Họ không cần được cảm ơn. Nhưng có lẽ, họ xứng đáng được nhớ đến.

— Thành phố không bao giờ thực sự ngủ. Nó chỉ thay ca. —

Viết một bình luận