Chiều thu bên dòng sông quê
Chiều thu buông xuống thật chậm trên dòng sông quê tôi. Mặt trời đỏ cam như một quả cầu lửa đang từ từ lặn xuống phía cuối chân trời, để lại những vệt nắng vàng óng trải dài trên mặt nước. Cả không gian nhuộm một màu dịu dàng, yên bình đến lạ. Những cơn gió heo may đầu mùa khẽ lướt qua, mang theo hương lúa chín thoang thoảng từ cánh đồng xa.
Dòng sông quê vào buổi chiều đẹp như một bức tranh thủy mặc. Nước sông lững lờ trôi, phản chiếu mây trời tím nhạt. Thỉnh thoảng, vài chiếc lá khô rơi xuống mặt nước, xoay tròn rồi trôi theo dòng chảy. Xa xa, chiếc thuyền nhỏ của bác ngư dân đang chậm rãi trở về sau một ngày đánh cá. Tiếng mái chèo khua nước nghe nhè nhẹ, hòa cùng tiếng chim chiều gọi bầy tạo nên một bản nhạc đồng quê êm đềm.
Trên bờ sông, những hàng tre già nghiêng mình soi bóng xuống mặt nước. Gió thổi qua làm lá tre xào xạc như tiếng thì thầm của thiên nhiên. Đám trẻ con trong xóm vẫn còn nô đùa trên triền cỏ, tiếng cười giòn tan vang vọng cả một góc trời. Khói bếp từ những mái nhà tranh bắt đầu bay lên, quyện trong ánh hoàng hôn tạo nên cảm giác ấm áp và thân thuộc.
Bầu trời lúc này chuyển dần sang màu tím sẫm. Những đám mây cuối ngày lững lờ trôi như còn lưu luyến ánh nắng chiều. Một đàn cò trắng bay ngang qua, để lại khoảng trời rộng lớn và bình yên đến nao lòng. Tôi đứng lặng bên bờ sông, nghe lòng mình nhẹ hẳn đi giữa khung cảnh thanh bình ấy.
Quê hương tôi không có những tòa nhà cao tầng hay ánh đèn rực rỡ, nhưng lại có vẻ đẹp mộc mạc khiến ai đi xa cũng nhớ mãi. Mỗi buổi chiều bên dòng sông quê đều mang theo một cảm giác bình yên khó tả. Đó không chỉ là vẻ đẹp của thiên nhiên mà còn là vẻ đẹp của ký ức, của tuổi thơ và của tình yêu quê hương sâu đậm trong lòng mỗi người.