HUYẾT KỲ
Chương 18 – Kẻ Điều Khiển Tử Thi
Mưa rơi nặng hạt hơn.
Mặt hồ Tây Hồ gợn sóng liên hồi.
—
Hai mươi thi thể chìm dưới nước.
Hai mươi đôi mắt trắng dã.
Lặng lẽ nhìn lên bầu trời đêm.
—
Khung cảnh khiến ngay cả Phạm Hổ cũng phải cau mày.
—
“Đây là trò gì?”
—
Người áo trắng ngồi trên thuyền.
Ngón tay nhẹ nhàng vuốt qua một sợi dây mảnh.
—
“Nghề cũ.”
—
Tiểu Ngư nuốt nước bọt.
—
“Nghề gì mà đáng sợ vậy?”
—
Người áo trắng bật cười.
—
“Nghề khâm liệm.”
—
—
Không ai cười.
—
—
Bởi nụ cười của hắn rất lạnh.
—
—
Trần Vũ nhìn kỹ những sợi dây.
—
Không phải tơ.
Không phải kim loại.
—
Giống một loại gân động vật được xử lý đặc biệt.
—
Cực mảnh.
—
Nhưng cực bền.
—
—
Người áo trắng nhìn Trần Vũ.
—
“Ngươi là người thông minh nhất ở đây.”
—
“Ngươi đã nhìn ra.”
—
—
“Ngươi không điều khiển xác chết.”
Trần Vũ nói.
—
“Ngươi điều khiển dây.”
—
—
Người áo trắng gật đầu.
—
—
“Chính xác.”
—
—
“Người chết không biết nói dối.”
—
“Người sống thì có.”
—
—
Câu nói ấy khiến Nguyễn Lan hơi nhíu mày.
—
Người này không giống sát thủ.
—
Cũng không giống võ giả thông thường.
—
—
Giống một kẻ đang theo đuổi thứ gì đó.
—
—
Người áo trắng bỗng đứng dậy.
—
—
“Ta tên Mạc Tầm.”
—
—
“Người trong giang hồ gọi ta là…”
—
—
### Khôi Tuyến Sư.
—
—
Lương Kình biến sắc.
—
—
“Ngươi chưa chết?”
—
—
Lần này tới lượt những người khác nhìn hắn.
—
—
Lương Kình nói chậm rãi:
—
“Năm năm trước.”
—
“Triều đình từng treo thưởng truy nã người này.”
—
—
“Bởi hắn đào mộ của một vị vương gia.”
—
—
Tiểu Ngư trợn mắt.
—
—
“Đào mộ?”
—
—
Mạc Tầm thở dài.
—
—
“Ta ghét cách kể chuyện của quan phủ.”
—
—
“Ta không đào mộ.”
—
—
“Ta tìm sự thật.”
—
—
—
ẦM!
—
Một tiếng sét nổ vang.
—
—
Mạc Tầm nhìn về phía Trần Vũ.
—
—
“Ngươi biết tại sao ta hẹn các ngươi tới đây không?”
—
—
“Không.”
—
—
“Bởi vì từ ngày các ngươi vào Bình Giang.”
—
—
“Có người muốn giết các ngươi.”
—
—
Phạm Hổ cười nhạt.
—
—
“Câu đó ai cũng biết.”
—
—
Mạc Tầm lắc đầu.
—
—
“Không.”
—
—
“Ta nói là…”
—
—
“Tối nay.”
—
—
Ngay khi câu nói vừa dứt.
—
Mạc Tầm búng ngón tay.
—
—
PHỤP!
—
Một thi thể dưới hồ đột nhiên lao lên khỏi mặt nước.
—
—
Tiểu Ngư giật nảy mình.
—
—
Thi thể bay qua đầu cả nhóm.
—
—
Rồi rơi xuống phía sau.
—
—
ẦM!
—
—
Ngay khoảnh khắc đó.
—
Một bóng đen từ trong rừng lao ra.
—
Thanh kiếm trong tay đâm xuyên thi thể.
—
—
Nhưng cũng để lộ vị trí.
—
—
“Có phục kích!”
Phạm Hổ quát.
—
—
Vèo!
—
Một mũi tên lập tức bắn đi.
—
—
Bóng đen né được.
—
Nhưng phía sau hắn.
—
Lại xuất hiện thêm người.
—
—
Một.
Hai.
Ba.
—
Mười.
—
Hai mươi.
—
—
Những kẻ mặc áo đen từ từ bước ra khỏi màn mưa.
—
—
Toàn bộ đều đeo mặt nạ đồng.
—
—
Trên mặt nạ khắc hình ngôi sao.
—
—
Bảy cánh.
—
—
Thất Tinh Hội.
—
—
Lần đầu tiên.
—
Tổ chức bí mật ấy công khai xuất hiện trước mặt họ.
—
—
Người đứng đầu rút kiếm.
—
—
“Giết hết.”
—
—
Không lời thừa.
—
Không đe dọa.
—
Không thương lượng.
—
—
Chỉ một mệnh lệnh.
—
—
ẦM!
—
Hai mươi sát thủ đồng loạt lao tới.
—
—
Trần Vũ rút đao.
—
Lương Kình rút kiếm.
—
Phạm Hổ kéo cung.
—
Nguyễn Lan rút ngân châm.
—
Tiểu Ngư rút… dao găm.
—
Dù chính cậu cũng không chắc mình có đánh nổi không.
—
—
Nhưng đúng lúc ấy.
—
Mạc Tầm lại thở dài.
—
—
“Người trẻ bây giờ thật nóng tính.”
—
—
Hắn giơ bàn tay phải lên.
—
—
Khẽ nắm lại.
—
—
Rắc.
—
Rắc.
—
Rắc.
—
—
Tiếng xương khớp vang lên khắp mặt hồ.
—
—
Hai mươi thi thể dưới nước.
—
Đồng loạt đứng dậy.
—
—
Không phải sống lại.
—
—
Mà bị kéo lên bằng vô số sợi dây vô hình.
—
—
Dưới màn mưa.
—
Hai mươi xác chết đứng thành hàng.
—
—
Như một đội quân từ địa ngục.
—
—
Ngay cả sát thủ Thất Tinh Hội cũng khựng lại.
—
—
Mạc Tầm mỉm cười.
—
—
“Xin giới thiệu.”
—
—
“Đội quân của ta.”
—
—
Rồi hắn chỉ tay về phía trước.
—
—
“Đi nào.”
—
—
ẦM!
—
Hai mươi tử thi lao tới.
—
—
Trận chiến hỗn loạn bùng nổ trên bờ Tây Hồ.
—
—
Trong lúc tất cả đang giao chiến.
—
Không ai nhận ra.
—
Trên đỉnh ngọn tháp xa xa.
—
Có một người đang đứng quan sát.
—
—
Áo xanh.
—
Quạt giấy trắng.
—
Khuôn mặt thư sinh.
—
—
Khác hoàn toàn với những kẻ đã xuất hiện trước đó.
—
—
Người đàn ông khẽ phe phẩy quạt.
—
—
Ánh mắt dừng lại trên Trần Vũ.
—
—
Rồi mỉm cười.
—
—
“Cuối cùng.”
—
—
“Người mang huyết mạch cũng xuất hiện rồi.”
—
—
Phía sau lưng hắn.
—
Một ngôi sao bạc được thêu trên áo.
—
—
Nhưng chỉ có sáu cánh.
—
—
Không phải thủ lĩnh.
—
—
Mà là một trong Thất Tinh.
—
—
Một quân cờ cấp cao của Thất Tinh Hội.
—
—
Và hắn vừa tới Bình Giang.
—
**Hết Chương 18.**
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!