HUYẾT KỲ

Chương 30 – Vị Hoàng Đế Cuối Cùng

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

ẦM!!!

Địa cung sụp đổ từng mảng lớn.


Những cột đá ngàn năm nứt vỡ.


Bụi đất cuộn lên như bão.


Giữa khung cảnh tận thế ấy.


Xích Đế đứng dậy.


Lần đầu tiên sau một nghìn năm.


Ông đứng trên mặt đất.


Không còn xiềng xích.


Không còn phong ấn.


Không còn bảy thanh kiếm cắm trong ngực.



Toàn bộ đại sảnh chìm trong một áp lực vô hình.


Ngay cả những xác sống đang lao tới cũng đồng loạt dừng lại.


Như thần dân đang cúi đầu trước quân vương.



Trần Vũ nhìn người đàn ông khổng lồ trước mặt.



Điều kỳ lạ là…


Ông không giống quái vật.



Không hề giống.



Ánh mắt uy nghiêm.


Gương mặt trầm tĩnh.



Chỉ có những đường vân đỏ như máu chạy dọc cơ thể.


Nhắc nhở mọi người rằng thứ trước mặt không còn là người bình thường.



Dao Linh siết chặt chuông bạc.



“Không đúng.”



“Nếu phong ấn bị phá.”



“Ông ta phải mất kiểm soát mới đúng.”



Ngay cả Tam Thủ Hộ cũng lộ vẻ khó hiểu.



Dao Quang nhìn Xích Đế.



Trong mắt xuất hiện sự mong chờ của người đã chờ đợi quá lâu.



“Bệ hạ.”



Một tiếng gọi vang lên.



Không ai cười nhạo.



Bởi giờ phút này.


Không ai nghi ngờ thân phận của người trước mặt.



Xích Đế nhìn Dao Quang.



Rất lâu.



Rồi khẽ nói:



“Ngươi già rồi.”



Dao Quang bật cười.



Lần đầu tiên.


Nụ cười ấy không mang theo mưu tính.



Chỉ còn sự nhẹ nhõm.



“Thần đã đợi một nghìn năm.”



Xích Đế lắc đầu.



“Không.”



“Ngươi đợi năm mươi năm.”



Dao Quang cứng người.



Toàn bộ địa cung im lặng.



Xích Đế tiếp tục.



“Ngươi không sống một nghìn năm.”



“Ngươi chỉ đang sống với ký ức của một nghìn năm.”



Một tia chấn động lướt qua mắt Dao Quang.



Nhưng ông không giải thích thêm.



Thay vào đó.


Ông quay sang Trần Vũ.



Hai người nhìn nhau.



Giống như đang soi vào tấm gương của quá khứ và tương lai.



“Ngươi là hậu duệ của ta.”



Trần Vũ không phủ nhận.



Cũng không cúi đầu.



“Ta biết.”



Xích Đế gật đầu.



“Ngươi hận ta không?”



Câu hỏi ấy khiến tất cả bất ngờ.



Không phải:


“Ngươi có trung thành không?”


Hay:


“Ngươi có theo ta không?”



Mà là:


“Ngươi hận ta không?”



Trần Vũ im lặng.



Một lúc lâu.


Hắn đáp:



“Ta không biết.”



“Ta chưa từng gặp ông.”



“Nhưng vì ông.”



“Cha mẹ ta chết.”



“Rất nhiều người chết.”



“Ta mất tất cả.”



Địa cung chìm vào yên lặng.



Xích Đế không nổi giận.



Ông chỉ khẽ nhắm mắt.



“Đúng.”



“Đó là tội của ta.”



Một câu nói đơn giản.


Nhưng khiến Dao Linh và Tạ Huyền đồng thời biến sắc.



Bởi suốt ngàn năm.


Không ai biết Xích Đế có hối hận hay không.



Và giờ.


Ông đã trả lời.



Có.



Rất nhiều.



Đúng lúc ấy.


Từ phía sau.


Một tiếng cười vang lên.



Dao Quang.



“Ngài vẫn như vậy.”



“Vẫn luôn nhận hết mọi tội lỗi về mình.”



Xích Đế nhìn hắn.



“Vì đó là trách nhiệm của ta.”



Dao Quang lắc đầu.



“Không.”



“Đó là điểm yếu của ngài.”



Không khí lập tức thay đổi.



Lần đầu tiên.


Trong giọng nói Dao Quang xuất hiện sự bất mãn.



“Ngài luôn muốn cứu tất cả.”



“Muốn bảo vệ tất cả.”



“Và chính điều đó đã khiến đế quốc sụp đổ.”



Dao Linh lập tức quát lớn:



“Dao Quang!”



Nhưng hắn không dừng lại.



Năm mươi năm tích tụ.


Cuối cùng bùng nổ.



“Ngài biết ta đã nhìn thấy gì không?”



“Những kẻ phong ấn ngài.”



“Con cháu của họ sống trong vinh quang.”



“Những người trung thành với ngài.”



“Bị xóa khỏi lịch sử.”



“Không ai nhớ tới họ.”



“Không ai nhắc tới họ.”



“Thậm chí không ai biết họ từng tồn tại.”



Giọng nói của hắn vang vọng khắp địa cung.



Một sự phẫn nộ đã âm ỉ suốt nửa thế kỷ.



Xích Đế nhìn hắn.



Rồi khẽ thở dài.



“Cho nên ngươi muốn mở Huyết Môn.”



“Để trả lại sự thật.”



Dao Quang gật đầu.



“Đúng.”



“Thiên hạ phải biết.”



“Xích Thiên đã tồn tại.”



“Ngài đã tồn tại.”



“Và lịch sử đã nói dối.”



Một khoảng lặng kéo dài.



Rồi Xích Đế hỏi:



“Ngươi nghĩ sự thật sẽ cứu được họ sao?”



Dao Quang khựng lại.



Lần đầu tiên.


Không trả lời ngay.



Xích Đế nhìn tất cả.



Dao Linh.


Ngân Diện.


Mạc Tầm.


Nguyễn Lan.


Phạm Hổ.


Tiểu Ngư.


Và cuối cùng là Trần Vũ.



Rồi nói.



“Sự thật không cứu được ai.”



“Nó chỉ cho con người quyền lựa chọn.”



Toàn bộ địa cung lặng đi.



Đó chính là điều Dao Tuyết đã để lại.



Đó cũng là điều Dao Quang đang theo đuổi.



Và giờ.


Chính Xích Đế cũng nói điều tương tự.



Đúng lúc ấy.


Một tiếng động khủng khiếp vang lên từ phía dưới vực.



ẦM!!!



Mặt đất nứt toác.



Một khe nứt đỏ rực mở ra.



Không khí bên trong tối đen như mực.



Và từ đó.


Một tiếng thì thầm vọng lên.



Không thuộc về bất kỳ ngôn ngữ nào.



Nhưng tất cả đều hiểu.



Nó đang gọi.



Gọi Xích Đế.



Gọi Trần Vũ.



Gọi những người mang huyết mạch.



Xích Đế quay đầu nhìn khe nứt.



Ánh mắt lần đầu tiên trở nên nặng nề.



Ông khẽ nói.



“Nó vẫn còn đó.”



Rồi nhìn Trần Vũ.



“Bây giờ.”



“Ta sẽ cho ngươi thấy.”



“Điều thực sự nằm phía sau Huyết Môn.”



Vừa dứt lời.


Xích Đế giơ tay.



Toàn bộ không gian vặn vẹo.



Ánh sáng đỏ nuốt chửng mọi thứ.



Và Trần Vũ cảm thấy mình đang rơi xuống.



Rơi vào một nơi còn cổ xưa hơn cả lịch sử.


Hết Chương 30.

📝 1,488 từ 📅 19/06/2026 👁 2 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!