📝 Bài Thơ
Mẹ Và Mùa Đông
Mẹ vá trời bằng đôi tay cũ
Giữa mùa đông gió lạnh qua thềm
Áo con mặc ngày xưa còn rộng
Mà tóc mẹ giờ bạc nhiều thêmNhững năm tháng âm thầm như khói
Bay ngang đời chẳng kịp gọi tên
Chỉ có mẹ là người đứng đợi
Dẫu ngoài kia đổi trắng thay đenCon đi hết những miền xa lạ
Mới hiểu điều giản dị thiêng liêng
Một căn bếp còn thơm mùi khói
Là bình yên lớn nhất đời người.