📝 Bài Thơ
Biển Đêm Vũng Tàu
Sóng kể chuyện bằng ngàn lớp bạc
Gió mang mùi muối cũ lên môi
Thành phố ngủ sau lưng rất chậm
Biển trước mặt thì thức không thôiCó đôi trẻ ngồi im trên cát
Chẳng nói gì mà hiểu lòng nhau
Đêm rộng quá nên người ta nhỏ
Nhưng tình yêu thì lại rất sâuTôi bước dọc theo bờ cát lạnh
Nghe thời gian va nhẹ chân mình
Xa xa ánh tàu đêm đỏ rực
Như một vì sao xuống mặt biển.