QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG
Chương 11 – Người Thầy Không Tên
Sau đêm bên bờ sông.
Mạc Đăng Dung thay đổi.
—
Không phải kiểu thay đổi mà người khác nhìn thấy.
—
Không ai thấy cậu cao thêm.
—
Không ai thấy cậu khỏe thêm.
—
Nhưng trong đầu cậu.
—
Đã xuất hiện một câu hỏi mới.
—
**”Làm sao để hiểu thế giới?”**
—
Trước đây.
—
Cậu chỉ muốn mạnh hơn.
—
Bây giờ.
—
Cậu muốn hiểu hơn.
—
Và đó là một con đường khó hơn nhiều.
—
Một buổi chiều.
—
Viên quan sai cậu mang thư tới một ngôi nhà nhỏ ở phía Tây thành.
—
Không phải phủ đệ.
—
Không phải dinh quan.
—
Chỉ là một ngôi nhà cũ nằm sau rặng tre.
—
Rất bình thường.
—
Thậm chí hơi nghèo.
—
Đăng Dung ngạc nhiên.
—
Một người có địa vị như viên quan.
—
Sao lại gửi thư đến nơi này?
—
Cậu gõ cửa.
—
Không ai trả lời.
—
Gõ lần nữa.
—
Vẫn im lặng.
—
Cánh cửa khép hờ.
—
Đăng Dung đẩy nhẹ.
—
Kẽo kẹt.
—
Cửa mở ra.
—
Bên trong.
—
Sách.
—
Rất nhiều sách.
—
Từng chồng sách chất đầy căn nhà.
—
Trên bàn.
—
Trên ghế.
—
Trên kệ.
—
Ngay cả dưới sàn.
—
Mùi giấy cũ và mực tàu ngập trong không khí.
—
Giữa biển sách ấy.
—
Có một ông lão đang ngủ.
—
Đúng hơn là gục đầu trên bàn.
—
Một quyển sách mở trước mặt.
—
Một cây bút vẫn còn trên tay.
—
Đăng Dung đứng yên.
—
Không biết nên gọi hay nên đợi.
—
Đúng lúc đó.
—
Ông lão mở mắt.
—
Nhìn cậu.
—
Rồi nhìn lá thư.
—
“Đưa đây.”
—
Giọng bình thản.
—
Không khách sáo.
—
Không lạnh nhạt.
—
Chỉ như thể hai người quen nhau từ lâu.
—
Ông mở thư.
—
Đọc rất nhanh.
—
Xong rồi đặt xuống.
—
Nhìn Đăng Dung.
—
“Từ biển tới?”
—
Đăng Dung giật mình.
—
“Dạ?”
—
“Da cháy nắng.”
—
Ông chỉ tay.
—
“Vai lệch.”
—
“Người quen kéo lưới.”
—
Ông nhìn tiếp.
—
“Bàn tay có vết chai cũ.”
—
“Không phải nông dân.”
—
“Ngư dân.”
—
Đăng Dung há hốc miệng.
—
Ông lão nói hết sức tự nhiên.
—
Như thể đang đọc một cuốn sách.
—
“Lại còn trẻ.”
—
“Nhưng mắt không giống người trẻ.”
—
“Đã từng mất người thân.”
—
Lần này.
—
Đăng Dung thật sự lạnh sống lưng.
—
“Tại sao ông biết?”
—
Ông lão bật cười.
—
Tiếng cười khàn khàn.
—
“Ta không biết.”
—
“Ta chỉ nhìn.”
—
Câu trả lời ấy.
—
Làm Đăng Dung nhớ đến một người.
—
Một người cậu chưa từng gặp.
—
Nhưng ở đâu đó.
—
Dường như cũng đang nói điều tương tự.
—
Ông lão đứng dậy.
—
Chậm rãi đi tới giá sách.
—
Lấy xuống một cuốn.
—
Đặt trước mặt cậu.
—
“Biết chữ không?”
—
“Biết một ít.”
—
“Đọc thử.”
—
Đăng Dung mở sách.
—
Đọc được.
—
Nhưng chậm.
—
Rất chậm.
—
Nhiều chữ không hiểu.
—
Ông lão ngồi xuống đối diện.
—
Không hề chế giễu.
—
Chỉ lặng lẽ quan sát.
—
Sau một lúc.
—
Ông hỏi:
—
“Ngươi muốn mạnh không?”
—
“Có.”
—
“Muốn giàu không?”
—
“Có.”
—
“Muốn có quyền lực không?”
—
Đăng Dung ngập ngừng.
—
Rồi vẫn gật đầu.
—
Ông lão cười.
—
“Ít nhất ngươi còn thành thật.”
—
Rồi ông lấy một quyển sách khác.
—
Mỏng hơn.
—
Đặt cạnh quyển đầu.
—
“Đọc hết hai quyển này.”
—
“Bao lâu?”
—
“Một tháng.”
—
Đăng Dung tròn mắt.
—
“Con không có nhiều thời gian như vậy.”
—
Ông lão bật cười.
—
“Ngươi nghĩ những người thay đổi thiên hạ có thời gian rảnh sao?”
—
Căn phòng yên lặng.
—
Chỉ còn tiếng gió ngoài hiên.
—
Rất lâu sau.
—
Đăng Dung cầm hai quyển sách.
—
Đứng dậy.
—
Trước khi đi.
—
Cậu quay lại hỏi:
—
“Ông là ai?”
—
Ông lão ngẫm nghĩ.
—
Rồi đáp:
—
“Chỉ là một người thích đọc sách.”
—
“Con có thể quay lại không?”
—
“Được.”
—
“Bao giờ?”
—
Ông lão nhún vai.
—
“Bất cứ lúc nào ngươi có câu hỏi.”
—
“Và nhớ.”
—
Ông nhìn thẳng vào mắt cậu.
—
> “Kẻ ngu học hỏi để trả lời.”
>
> “Người khôn học hỏi để đặt câu hỏi.”
—
Đăng Dung cúi đầu.
—
Rồi rời khỏi căn nhà.
—
Hai quyển sách ôm trong ngực.
—
Chiều hôm ấy.
—
Con đường trở về phủ dường như ngắn hơn.
—
Bởi lần đầu tiên.
—
Cậu cảm thấy mình vừa tìm thấy thứ còn quý hơn tiền bạc.
—
Một người thầy.
—
Dù chưa biết tên.
—
Ở nơi rất xa.
—
Một thiếu niên tên Nguyễn Bỉnh Khiêm cũng đang đọc sách dưới ánh đèn dầu.
—
Mỗi người.
—
Một con đường.
—
Một hành trình.
—
Nhưng đều đang bước về phía tri thức.
—
Bởi trước khi thay đổi lịch sử.
—
Con người phải học cách thay đổi chính mình.
—
**Hết Chương 11.**
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!