QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG

Chương 1 – Ngọn Lửa Trong Đêm

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Mưa rơi rất lớn.

Từng đợt gió quất ngang cánh đồng như roi da.

Bầu trời tối đen.

Không trăng.

Không sao.

Chỉ có tiếng sấm vọng đâu đó phía chân trời.


Lê Nhân kéo chặt tấm áo tơi trên người.

Con đường đất dẫn về làng đã biến thành một dòng bùn lầy.

Mỗi bước đi đều nặng nhọc.


Đêm nay anh không nên ra ngoài.

Mẹ anh đã nói vậy.

Người trong làng cũng nói vậy.


Nhưng chiều nay có người chạy tới báo tin.

Ngôi nhà cuối làng vừa đón một vị khách lạ.

Một ông lão.

Không ai biết từ đâu đến.

Không ai biết tên tuổi.


Ở một làng quê nhỏ, những chuyện như vậy luôn trở thành đề tài bàn tán.


Lê Nhân vốn tò mò.

Huống chi anh còn là người đọc sách.

Người đọc sách thường mắc một căn bệnh.

Họ muốn biết những điều người khác không biết.


Một tia sét xé toạc bầu trời.

Ánh sáng trắng lóe lên trong khoảnh khắc.


Và cũng trong khoảnh khắc ấy.

Lê Nhân nhìn thấy điều bất thường.


Phía cuối làng.

Có ánh sáng.


Không phải ánh đèn.


Là lửa.


Một ngọn lửa lớn.


Tim anh đập mạnh.


Rồi từ xa vọng lại tiếng la hét.


“Cháy!”


“Có cháy!”


“Mau cứu người!”


Lê Nhân lao đi.


Bùn bắn lên tận đầu gối.

Gió tạt nước mưa vào mặt khiến anh gần như không mở nổi mắt.


Khi tới nơi.

Ngôi nhà đã biến thành biển lửa.


Mái tranh sụp xuống từng mảng.

Những thanh xà gỗ cháy đỏ rực.


Dân làng đứng vòng ngoài.

Không ai dám tới gần.


Ngọn lửa quá lớn.


Một người đàn ông đang xách nước chạy qua.

Lê Nhân giữ tay ông lại.


“Trong nhà còn ai không?”


Người kia lắc đầu.


“Không biết.”


“Người khách lạ đâu?”


“Không thấy.”


Lê Nhân nhìn vào biển lửa.


Không hiểu sao.

Trong lòng anh xuất hiện cảm giác kỳ lạ.


Như thể ngọn lửa này không phải tai nạn.


Như thể nó đang cố che giấu điều gì đó.


Một tiếng răng rắc vang lên.


Mái nhà đổ sập.


Mọi người đồng loạt lùi lại.


Nhưng đúng lúc ấy.

Giữa đống tro than đỏ rực.

Lê Nhân nhìn thấy một vật.


Một vật màu đen.


Không lớn.


Nằm dưới chân cột gỗ vừa sập.


Anh không hiểu vì sao mình lại làm vậy.


Có lẽ tuổi trẻ luôn liều lĩnh.


Có lẽ sự tò mò còn mạnh hơn nỗi sợ.


Anh lao tới.


Nhiệt nóng hầm hập.

Khói cay xộc vào mắt.


Bàn tay anh chạm được vật kia.


Là một cuốn sổ.


Bìa da đã cháy xém.


Một góc còn âm ỉ khói.


Lê Nhân ôm nó vào ngực rồi chạy ra ngoài.


Phía sau.

Một cây xà lớn đổ xuống nơi anh vừa đứng.


Nếu chậm một nhịp.

Có lẽ anh đã chết.


Nhưng lúc này anh không quan tâm.


Tất cả sự chú ý đều dồn vào cuốn sổ.


Mưa vẫn rơi.


Lửa vẫn cháy.


Tiếng người vẫn hỗn loạn.


Nhưng Lê Nhân có cảm giác.

Mọi âm thanh đều đang xa dần.


Anh mở cuốn sổ.


Trang đầu tiên vẫn còn nguyên.


Nét chữ mạnh mẽ.

Cứng cáp.


Chỉ có một câu.


“Thiên hạ không loạn trong một ngày.”


Lê Nhân đứng bất động.


Không hiểu vì sao.

Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng.


Bởi câu chữ ấy không giống lời than thở.


Không giống thơ văn.


Nó giống một lời cảnh báo.


Giống như người viết đang cố nói với ai đó ở tương lai.


Một tia sét nữa lóe lên.


Ánh sáng trắng phủ kín cánh đồng.


Trong khoảnh khắc.

Lê Nhân tưởng như nhìn thấy một bóng người đứng bên kia màn mưa.


Một ông lão.


Áo dài trắng.


Đứng lặng.


Nhìn về phía đám cháy.


Rồi biến mất.


Lê Nhân chớp mắt.


Không còn ai.


Chỉ còn màn mưa dày đặc.


Bàn tay anh siết chặt cuốn sổ.


Chậm rãi lật sang trang kế tiếp.


Mực ở vài chỗ đã nhòe.


Nhưng dòng đầu tiên vẫn đọc được.


“Nếu ngươi muốn hiểu ngày hôm nay…”


Lê Nhân nuốt khan.


Gió đêm thổi mạnh hơn.


Ngọn lửa phía sau rít lên như một con thú bị thương.


Anh tiếp tục nhìn xuống.


Dòng chữ cuối cùng hiện ra dưới ánh chớp.


“Hãy quay về biển.”


Hết Chương 1.

📝 1,180 từ 📅 16/06/2026 👁 6 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!