Vạn Cổ Thiên Đế

Chương 9 – Lên Đường

Dịch bởi: Nhóm dịch Thanh Vân

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Đêm trước ngày lên đường theo đoàn Thiên Linh Tông, Lý Phong ngồi trong căn phòng nhỏ của mình lần cuối. Ánh đèn dầu leo lét chiếu lên bốn bức tường đất ẩm mốc, chiếc chiếu rách mà hắn đã nằm suốt mười sáu năm — hay đúng hơn là mười sáu năm của người chủ thân xác trước.

Hắn không có nhiều thứ để sắp xếp. Một bộ quần áo thay thân, vài đồng bạc lẻ còn sót lại trong hũ sành dưới gầm giường, và một tờ giấy mà hắn đã viết từ chiều — thư để lại cho cha.

Lý Kiến Thành, cha của thân xác này, là một người đàn ông lưng đã còng vì mấy chục năm làm thuê làm mướn. Kể từ khi vợ mất và con trai bị phán là phế vật, ông sống thu mình lại như con ốc rút vào vỏ, không còn dám nhìn thẳng vào mắt ai trong thị trấn. Nhưng ông chưa bao giờ bỏ con — điều đó, Lý Phong biết từ ký ức của thân xác này.

Hắn viết vào tờ giấy: *”Cha, con đi theo Thiên Linh Tông. Con sẽ trở về, và khi đó không ai còn dám ngẩng đầu cao hơn cha nữa. Chờ con.”*

Ngắn thôi. Nhưng đủ.

Sáng sớm hôm sau, đoàn Thiên Linh Tông tập hợp tại cổng bắc thị trấn. Mười hai thiếu niên được tuyển chọn — trong đó có Lý Phong — đứng thành hàng ngay ngắn. Dẫn đầu là Trần Nguyệt và hai trưởng lão khác, phía sau là hai chiến xa do huyền thú kéo.

Lý Phong bước ra khỏi cổng thị trấn, không quay đầu nhìn lại. Nhưng hắn biết, ở đâu đó trong con ngõ nhỏ phía sau, cha hắn đang đứng nhìn theo — như ông đã từng đứng nhìn theo người vợ được khiêng ra khỏi nhà mà không bao giờ trở về.

Lần này sẽ khác.

Thiên Linh Tông nằm trên đỉnh Thanh Linh Sơn, cách thị trấn ba ngày đường nếu đi bộ thông thường. Đoàn dùng chiến xa nên rút ngắn còn hơn một ngày. Trên đường đi, Lý Phong ngồi trong xe nhắm mắt tu luyện, không nói chuyện nhiều với những thí sinh khác. Một vài người cố bắt chuyện, tò mò về chàng thiếu niên kỳ lạ được phó chưởng môn đặc cách, nhưng thấy hắn không phản hồi thì cũng thôi.

Chỉ có một người không bỏ cuộc.

“Này, Lý huynh.” Một giọng nói nhỏ nhẹ từ bên cạnh. Lý Phong mở mắt, thấy một thiếu nữ tóc đen ngồi đối diện đang nhìn hắn với ánh mắt sáng ngời, tay cầm một túi nhỏ đưa sang. “Ăn bánh không? Tự làm trước khi đi, nhiều lắm ăn không hết.”

Hắn nhìn túi bánh, rồi nhìn cô gái. Trông khoảng mười lăm tuổi, khuôn mặt tròn có lúm đồng tiền, không có vẻ gì của một thiên tài tu luyện — nhưng hắn cảm nhận được linh lực ổn định và đều đặn bên trong cô, kiểu nền tảng vững chắc của người tu luyện cần mẫn từ nhỏ.

“Tên?” Hắn hỏi.

“Tiểu Lộc! À, Lâm Tiểu Lộc.” Cô gái cười toe, lúm đồng tiền hiện rõ hơn. “Lý huynh không nhớ à? Lúc huynh đấu với Vương Hổ, em đứng gần nhất, em hò hét cổ vũ cho huynh đó!”

Lý Phong không nhớ. Lúc đó hắn chỉ tập trung vào một điểm trên gáy của Vương Hổ. Nhưng hắn không nói điều đó.

Hắn cầm lấy một chiếc bánh. “Cảm ơn.”

Lâm Tiểu Lộc cười rạng rỡ như vừa được tặng thứ gì đó quý giá, rồi bắt đầu líu lo kể chuyện làng xã của mình — cô đến từ một ngôi làng nhỏ hơn cả Thanh Phong trấn, cha làm thợ rèn, mẹ bán rau, cô là người đầu tiên trong gia đình có căn cơ tu luyện.

Lý Phong lắng nghe mà không ngắt lời. Trong ký ức của Thiên Đế Lăng Tiêu, có một điều hắn rút ra rõ ràng nhất từ sự sụp đổ của đế nghiệp: kẻ thù không đáng sợ bằng sự cô đơn. Và người bạn thực sự — không phải kẻ theo đuôi vì quyền lực — mới là tài sản quý nhất trên đường tu luyện.

Cô gái này có thể chẳng trở thành nhân vật gì đặc biệt. Nhưng hắn có linh cảm — và linh cảm của hắn hiếm khi sai.

Chiến xa lăn bánh về phía ngọn núi mờ ảo phía xa, đỉnh núi khuất sau tầng mây trắng như bông. Đó là Thanh Linh Sơn — và trên đỉnh đó, Thiên Linh Tông đang chờ.

📝 1,180 từ 📅 20/05/2026 👁 2 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →
Vạn Cổ Thiên Đế

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!