Vương Hổ nằm trên đất, mặt áp xuống bùn khô — đúng tư thế mà gã từng nhìn Lý Phong nằm mười ngày trước. Sự trớ trêu đó không thoát khỏi con mắt của những người đứng gần, và tiếng cười khúc khích bắt đầu lan ra từ đám đông.
Lý Phong nhìn xuống gã một giây, rồi quay lưng bước xuống võ đài mà không nói thêm lời nào. Không cần. Câu trả lời đã rõ ràng hơn bất kỳ lời nào hắn có thể nói.
Trần Nguyệt đứng dậy khỏi ghế quan sát, bước xuống khán đài với tốc độ khoan thai nhưng trong lòng thực ra đang dậy sóng. Bà từng quan sát hàng nghìn trận đấu trong sự nghiệp của mình — từ những trận giao đấu của Hóa Thần cao thủ ở đại lục trung tâm cho đến những kỳ thi tuyển đồ nhỏ lẻ như thế này — và bà biết rõ sự khác biệt giữa một người may mắn thắng trận và một người thực sự hiểu chiến đấu.
Cái cách Lý Phong đứng yên đợi đòn, tính toán chính xác quỹ đạo của nắm đấm, né tránh bằng chuyển động tối thiểu rồi phản công bằng một ngón tay — đó không phải là kỹ thuật của Luyện Khí hay Trúc Cơ. Đó là sự hiểu biết về cơ thể đối phương, về lực học, về điểm chết của con người mà chỉ có những cao thủ chiến đấu thực chiến nhiều năm mới tích lũy được.
Bà chặn Lý Phong lại khi hắn vừa bước ra khỏi vòng thi.
“Thiếu niên.” Giọng bà nhẹ nhàng nhưng mang theo áp lực vô hình của một cao thủ Hóa Thần. “Ta là Trần Nguyệt, phó chưởng môn Thiên Linh Tông. Ta có vài câu muốn hỏi ngươi.”
Lý Phong nhìn người phụ nữ trước mặt — trông độ bốn mươi tuổi, khuôn mặt thanh tú nhưng ánh mắt sắc bén như dao. Hắn cảm nhận được linh lực ẩn trong người bà như biển cả phẳng lặng — Hóa Thần trung kỳ, có lẽ gần đến hậu kỳ. Ở thế giới này, đây là cấp bậc có thể tung hoành cả một vùng đất rộng lớn.
Với người khác, sự chú ý của nhân vật như thế này là vinh dự không dám mơ tới. Với Lý Phong — người mang ký ức của một Thiên Đế từng đứng trên cả bậc Đại Thừa — đây chỉ là bước khởi đầu bình thường.
“Tiền bối cứ hỏi.” Hắn gật đầu lễ phép vừa đủ, không kém không thừa.
Trần Nguyệt quan sát thái độ đó và khẽ mỉm cười. Không khúm núm, không kiêu ngạo. Một sự bình tĩnh lạ lùng không hợp với tuổi tác.
“Ngươi học võ từ ai? Và tại sao ta chưa từng nghe tên ngươi trước đây?”
Lý Phong suy nghĩ một thoáng rồi trả lời: “Tự học từ một cuốn sách cũ tìm được trong kho nhà. Còn tại sao tiền bối chưa nghe tên — vì trước đây cháu là phế vật, không có gì đáng để nghe.”
Trần Nguyệt im lặng nhìn hắn thêm một lúc. Câu trả lời đó nghe có vẻ đơn giản, nhưng bà không tin hoàn toàn. Không có cuốn sách nào có thể dạy một thiếu niên mười sáu tuổi cái cách đọc vị đối thủ như vừa rồi.
Nhưng bà cũng không hỏi thêm. Thiên tài nào cũng có bí mật, và ép hỏi ngay lần đầu gặp không phải phong cách của bà.
“Tốt lắm.” Bà gật đầu. “Thiên Linh Tông chào đón ngươi. Không chỉ là đệ tử ngoại môn — ta sẽ đề nghị chưởng môn nhận ngươi vào nội môn trực tiếp.”
Lần này, đến lượt những người xung quanh há hốc miệng.
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!