Vạn Cổ Thiên Đế

Chương 7 – Trận Đấu Trước Sân Thi

Dịch bởi: Nhóm dịch Thanh Vân

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Sau cú sốc từ Linh Văn Thạch, cả sân thi tuyển chìm vào im lặng kỳ lạ kéo dài gần nửa khắc. Rồi tiếng xì xào bùng lên như nước sôi — mọi người bàn tán, chỉ trỏ, ánh mắt đổ dồn về phía Lý Phong với đủ loại cảm xúc lẫn lộn: kinh ngạc, hoài nghi, ghen tị.

Vị trưởng lão phụ trách — lão họ Thẩm, râu bạc dài đến ngực — lật đi lật lại cuốn sổ ghi chép như không tin vào mắt mình. Trúc Cơ viên mãn. Căn cơ hoàn hảo. Trong mười năm làm công tác tuyển đồ của Thiên Linh Tông, lão chưa từng gặp trường hợp nào như thế này — ngay cả thiên tài số một hiện tại của tông là Vân Thiên Hạo cũng chỉ đạt Trúc Cơ thượng phẩm khi thi tuyển.

“Họ tên?” Lão hỏi, giọng vẫn còn hơi run.

“Lý Phong. Lý gia, Thanh Phong trấn.”

Lão Thẩm ghi lại, ngẩng đầu nhìn hắn thêm một lần nữa như muốn khắc ghi khuôn mặt bình thản đến kỳ lạ đó vào trí nhớ. Một thiếu niên mười sáu tuổi, quần áo vá chằng vá đụp, không có linh khí bảo vệ nào thoát ra ngoài cơ thể — tất cả đều bị kìm nén hoàn toàn bên trong. Đây không phải là biểu hiện của kẻ mới tu luyện, đây là thói quen của một cao thủ lão luyện.

Lão nuốt nước bọt và không hỏi thêm gì nữa.

Phần thi thứ hai là thực chiến. Mỗi thí sinh sẽ đấu một trận với đối thủ ngẫu nhiên do ban tổ chức chỉ định, mục đích không phải để phân thắng bại mà để trưởng lão quan sát tiềm năng chiến đấu thực tế.

Lý Phong bốc thăm và nhận được một tờ giấy nhỏ ghi tên đối thủ: **Vương Hổ**.

Hắn nhìn tờ giấy, rồi liếc sang Vương Hổ đang đứng cách đó vài trượng. Gã thiếu gia họ Vương mặt vẫn còn tái, nhưng khi bắt gặp ánh mắt Lý Phong, bản năng sĩ diện khiến gã gồng người lên, đảo mắt bỏ đi chỗ khác như thể không quan tâm.

Trên khán đài nhỏ dành cho các trưởng lão quan sát, một phụ nữ mặc áo lam nhạt khẽ nghiêng đầu khi nghe xướng tên hai người lên sân đấu. Đây là Trần Nguyệt — phó chưởng môn Thiên Linh Tông, người được cử xuống trực tiếp giám sát kỳ thi năm nay vì có tin đồn rằng vùng Đông Thổ xuất hiện một thiên tài bách năm hiếm có.

Bà chưa biết rằng thiên tài đó không phải người bà đang nghĩ đến.

Hai người bước lên võ đài đất nện rộng chừng mười trượng vuông. Vương Hổ lập tức tung ra khí thế — linh lực Luyện Khí tầng chín bùng lên, bao quanh người như làn khói xanh mờ, đủ để dọa những thí sinh cùng trang lứa. Gã luyện võ từ năm tám tuổi, được Vương gia đổ không biết bao nhiêu đan dược vào để đạt được cảnh giới này.

“Lý Phong, hôm nay ta sẽ để mày hiểu rằng Linh Văn Thạch phát sáng không có nghĩa là mày có thể chiến đấu được.” Vương Hổ nghiến răng, đôi nắm đấm bắt đầu phát ra âm thanh lốp bốp. “Tam Lực Quyền — chiêu đầu tiên!”

Gã lao tới như mũi tên, quyền phong mạnh đến mức không khí xung quanh rung động nhẹ.

Lý Phong đứng yên.

Không né. Không đỡ. Chỉ đứng yên.

Đúng lúc nắm đấm của Vương Hổ sắp chạm vào mặt hắn, Lý Phong chỉ xoay người nửa bước sang phải — một động tác nhỏ đến mức gần như không ai nhìn thấy rõ — và nắm đấm đó lướt qua vai hắn, cách da thịt chưa đến một phân.

Đà lao quá mạnh khiến Vương Hổ loạng choạng về phía trước. Lý Phong từ từ giơ một ngón tay, nhẹ nhàng chạm vào sau gáy gã.

Vương Hổ ngã sấp xuống đất như cây chuối bị chặt gốc.

Toàn bộ sân thi — im lặng tuyệt đối.

Trên khán đài, Trần Nguyệt đặt chén trà xuống, đôi mắt lần đầu tiên mở to thực sự.

📝 1,084 từ 📅 20/05/2026 👁 3 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →
Vạn Cổ Thiên Đế

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!