HUYẾT KỲ

Chương 1 – Lá Cờ Đỏ Trên Thành Thăng Long

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Mưa.

Những hạt mưa cuối xuân rơi xiên qua màn đêm, đập vào mặt đường đất lầy lội phía nam thành Thăng Long.

Tiếng vó ngựa dồn dập phá tan sự tĩnh lặng.

Một người đàn ông trung niên mặc áo vải sẫm màu đang ghì cương lao đi trong mưa. Con ngựa dưới thân đã thở hổn hển, bọt trắng trào ra nơi khóe miệng.

Nhưng ông không dám dừng.

Không thể dừng.

Bởi phía sau là tiếng vó ngựa khác.

Ba kẻ truy đuổi.

Khoảng cách đang thu hẹp.

Người đàn ông ngoái đầu nhìn lại.

Một tia chớp xé ngang bầu trời.

Trong khoảnh khắc ngắn ngủi ấy, ông thấy rõ người dẫn đầu.

Áo đen.

Mặt nạ đen.

Trên ngực thêu bảy ngôi sao bạc.

Tim ông chìm xuống.

Cuối cùng bọn chúng vẫn tìm tới.

Ông siết chặt vật đang giấu trong ngực áo.

Một mảnh vải đỏ đã cũ.

Bên cạnh là một phong thư niêm kín bằng sáp.

Thứ đó đáng giá hơn mạng sống của ông.

Hoặc ít nhất, người giao nó cho ông đã nói như vậy.

Con đường phía trước hiện ra ánh đuốc của trạm dịch.

Người đàn ông cắn răng.

Chỉ cần tới đó.

Chỉ cần thêm một đoạn nữa.

Một tiếng rít sắc lạnh vang lên.

Vèo!

Mũi tên lao xuyên màn mưa.

Phập!

Nó cắm sâu vào vai trái ông.

Người đàn ông kêu lên đau đớn, gần như ngã khỏi yên ngựa.

Máu nhanh chóng hòa lẫn nước mưa.

Nhưng ông vẫn thúc ngựa.

Phía sau, một giọng nói lạnh lẽo vang lên:

“Đưa đồ ra.”

Người đàn ông không đáp.

“Ngươi không hiểu.”

Giọng kia tiếp tục.

“Thứ đó không thuộc về ngươi.”

Người đàn ông bật cười khan.

“Ta cũng chưa từng nghĩ nó thuộc về ta.”

Ông kéo mạnh dây cương, đổi hướng lao khỏi đường lớn, chui vào khu rừng ven sông.

Đó là quyết định cuối cùng của ông.

Một quyết định tuyệt vọng.


Nửa khắc sau.

Con ngựa ngã xuống.

Người đàn ông lăn khỏi yên.

Ông cố đứng dậy.

Thanh kiếm lạnh ngắt đã đặt ngang cổ.

Ba kẻ áo đen vây quanh.

Người đứng giữa tiến lên.

Bảy ngôi sao bạc trên ngực hắn lấp lánh dưới ánh chớp.

“Đưa nó đây.”

Người đàn ông ho khan.

Máu trào khỏi miệng.

Ông nhìn lên bầu trời đêm.

Rồi bất ngờ bật cười.

Một tiếng cười mệt mỏi.

“Muộn rồi.”

Ánh mắt người áo đen thay đổi.

“Ngươi làm gì?”

Người đàn ông run run mở bàn tay.

Mảnh vải đỏ đã biến mất.

Đồng tử kẻ áo đen co lại.

Ngay lúc đó.

Một con thuyền nhỏ từ từ rời khỏi bờ sông cách đó không xa.

Trên thuyền là một bóng người đội nón lá.

Không ai nhìn rõ mặt.

Nhưng người áo đen hiểu.

Thứ họ truy tìm đã được chuyển đi.

Thanh kiếm lập tức vung xuống.

Máu bắn lên.

Người đàn ông đổ gục.

Đôi mắt vẫn mở.

Nhìn về phía con thuyền đang dần biến mất trong màn mưa.


Ba ngày sau.

Thăng Long.

Kinh thành lớn nhất Đại Ninh.

Tiếng người ồn ào vang lên từ sáng sớm.

Các quán trà đông nghịt khách.

Các tửu lâu chật kín người.

Khắp nơi đều bàn tán cùng một chuyện.

Triều đình sắp ban bố một chiếu lệnh chưa từng có.

Không ai biết nội dung.

Nhưng những tin đồn đã lan khắp phố phường.

Có người nói là chuẩn bị đánh giặc.

Có người nói là tuyển quân.

Có người nói là truy bắt phản nghịch.

Dân chúng càng đoán, sự tò mò càng lớn.


Ở bến sông phía đông thành.

Một người đàn ông đang khiêng bao gạo lên xe hàng.

Mỗi bao nặng hơn một tạ.

Người khác cần hai người mới nhấc nổi.

Hắn chỉ dùng một tay.

Những người phu xung quanh đã quen với cảnh đó.

“Dừng tay nghỉ chút đi, Trần huynh.”

Một người gọi.

Người đàn ông đặt bao gạo xuống.

Lau mồ hôi trên trán.

Đó là Trần Vũ.

Ba mươi hai tuổi.

Dáng người cao lớn.

Vai rộng.

Nước da sạm nắng.

Trên má trái có một vết sẹo kéo dài tới gần tai.

Nhìn giống một phu khuân vác hơn là võ giả.

Nhưng đôi mắt hắn khác.

Đó là ánh mắt của người từng sống sót qua chiến tranh.

Trần Vũ nhận bát nước từ người bạn làm công.

“Cảm ơn.”

“Nghe gì chưa?”

“Chuyện gì?”

“Chuyện triều đình.”

Người kia hạ giọng.

“Cả thành đang bàn đấy.”

Trần Vũ nhấp một ngụm nước.

Không đáp.

Mấy năm qua.

Hắn không còn hứng thú với chuyện triều chính.

Cũng không còn hứng thú với giang hồ.

Điều duy nhất hắn quan tâm là một người.

Một người đã mất tích mười năm.


Tiếng vó ngựa vang lên ngoài đường lớn.

Mọi người quay đầu.

Một đoàn kỵ sĩ đi ngang qua.

Dẫn đầu là một nam nhân mặc bạch y.

Kiếm đeo bên hông.

Áo trắng.

Ngựa trắng.

Gương mặt lạnh lùng.

Đám đông lập tức tránh đường.

Có người nhận ra thân phận.

“Thiên Nam Kiếm Phái…”

“Người kia là…”

“Kiếm Quỷ Lê Cẩn!”

Không khí lập tức xôn xao.

Trần Vũ ngẩng đầu nhìn.

Ánh mắt hai người chạm nhau trong thoáng chốc.

Rồi đoàn ngựa tiếp tục đi.

Không ai nói gì.

Nhưng một cảm giác kỳ lạ thoáng qua trong lòng Trần Vũ.

Như thể cơn bão đang tới gần.


Đúng giữa trưa.

Tiếng trống từ hoàng thành vang lên.

Ba hồi liên tiếp.

Toàn bộ Thăng Long như nín thở.

Người dân đổ về quảng trường trước cửa thành.

Quan binh dựng lên một tấm hoàng bảng khổng lồ.

Một vị quan áo đỏ bước ra.

Cất giọng sang sảng:

“Phụng thiên thừa vận!”

Đám đông lập tức im lặng.

“Thánh thượng có chỉ!”

“Ba mươi ngày kể từ hôm nay!”

“Đại Ninh mở Huyết Kỳ!”

Tiếng bàn tán lập tức bùng lên.

Quan viên tiếp tục đọc.

“Người mang được Huyết Kỳ từ Thăng Long đến Vân Đồn.”

“Sẽ được thưởng…”

“Một vạn lượng bạc!”

Đám đông chấn động.

“Năm trăm mẫu ruộng!”

Nhiều người há hốc miệng.

“Tước vị thế tập!”

Lần này quảng trường hoàn toàn nổ tung.


Rồi vị quan đọc câu cuối.

Câu khiến tất cả chết lặng.

“Trong thời gian Huyết Kỳ diễn ra.”

“Mọi người tham gia được phép cướp cờ bằng mọi cách.”

“Mọi ân oán sinh tử.”

“Triều đình không truy cứu.”

Không khí đông cứng.

Ai cũng hiểu ý nghĩa của điều đó.

Máu sẽ đổ.

Rất nhiều máu.


Trần Vũ định quay người rời đi.

Những chuyện như thế không liên quan tới hắn.

Cho đến khi ánh mắt hắn vô tình dừng lại trên lá cờ đỏ được mang ra.

Một ký hiệu nhỏ thêu ở góc cờ.

Bảy ngôi sao bạc.

Ầm.

Trong đầu hắn như có tiếng sét.

Ký hiệu đó…

Mười năm trước.

Nó từng xuất hiện trên chiếc vòng cổ của con gái hắn.

Đôi tay Trần Vũ siết chặt.

Hơi thở trở nên nặng nề.

Lần đầu tiên sau nhiều năm.

Hắn cảm thấy mình đã chạm vào một manh mối thật sự.


Đêm xuống.

Thăng Long vẫn sáng đèn.

Trần Vũ ngồi một mình trong căn phòng thuê chật hẹp.

Trên bàn chỉ có một ngọn đèn dầu.

Và một bầu rượu.

Tiếng gõ cửa vang lên.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Trần Vũ mở mắt.

“Tự vào đi.”

Cánh cửa từ từ mở ra.

Một bóng người đội nón bước vào.

Không nhìn rõ mặt.

Người đó đặt một vật lên bàn.

Rồi quay người rời đi.

Không nói một lời.

Trần Vũ cau mày.

Hắn nhìn xuống.

Đó là một mảnh vải đỏ.

Đã cũ.

Vẫn còn vết máu khô.

Ở mặt sau có một hàng chữ.

Nét bút viết rất gấp.

Nếu muốn gặp lại nàng…

Hãy tham gia Huyết Kỳ.

Trần Vũ đứng lặng.

Ngoài cửa sổ.

Lá cờ đỏ trên thành Thăng Long đang tung bay trong gió đêm.

Mười năm tìm kiếm.

Mười năm tuyệt vọng.

Và giờ đây.

Lần đầu tiên sau một thập kỷ.

Số phận dường như đã tìm đến hắn trước.

📝 2,175 từ 📅 13/06/2026 👁 9 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!