HUYẾT KỲ
Chương 17 – Người Gõ Chuông
Keng…
Tiếng chuông thứ ba vang lên.
Âm thanh không lớn.
Nhưng giữa con phố đã trống không, nó nghe rõ đến rợn người.
—
Bóng người áo trắng đứng trên tháp chuông.
Bất động.
—
Giống như đang chờ.
—
Chờ ai đó.
—
“Đó là hắn?”
Tiểu Ngư hỏi.
—
Không ai trả lời.
—
Bởi ngay khoảnh khắc ấy.
—
Bóng người trên tháp chuông động đậy.
—
Rồi…
—
Biến mất.
—
—
“Đuổi theo!”
Trần Vũ quát.
—
ẦM!
—
Hắn là người đầu tiên lao đi.
—
Lương Kình theo sát phía sau.
—
Phạm Hổ nhảy lên mái nhà.
—
Nguyễn Lan và Tiểu Ngư chạy dưới phố.
—
—
Khoảng cách từ chợ đêm tới tháp chuông không xa.
—
Nhưng khi họ tới nơi…
—
Không có ai.
—
—
Tháp chuông bỏ hoang.
—
Cửa gỗ mục nát.
—
Bụi phủ dày.
—
Giống như đã lâu không có người sử dụng.
—
—
“Không thể nhanh vậy được.”
Phạm Hổ cau mày.
—
Hắn là người theo dõi từ trên mái.
—
Nếu có ai rời khỏi đây.
Đáng lẽ phải thấy.
—
—
Trần Vũ bước vào bên trong.
—
—
Cầu thang gỗ xoắn ốc dẫn lên đỉnh tháp.
—
Không có dấu chân.
—
Không có vết bụi bị xáo trộn.
—
—
Như thể chưa từng có ai đứng ở đây.
—
—
Nhưng trên lan can tầng cao nhất.
—
Có một vật.
—
Một chiếc chuông đồng nhỏ.
—
—
Trần Vũ nhặt lên.
—
Chuông rất cũ.
—
Bề mặt đầy những ký tự lạ.
—
—
Nguyễn Lan nhìn kỹ.
—
Rồi sắc mặt biến đổi.
—
—
“Đây không phải chữ Đại Ninh.”
—
—
“Là gì?”
—
—
“Chữ cổ.”
—
—
“Rất cổ.”
—
—
“Ta từng thấy trong thư tịch của phụ thân.”
—
—
Mọi người lập tức chú ý.
—
—
Nguyễn Lan chỉ vào ký hiệu đầu tiên.
—
—
“Chữ này có nghĩa là…”
—
Nàng ngập ngừng.
—
—
“Máu.”
—
—
Cả nhóm im lặng.
—
—
Nàng chỉ ký hiệu thứ hai.
—
—
“Hiến tế.”
—
—
Rồi tới ký hiệu thứ ba.
—
—
“Cửa.”
—
—
Một cảm giác lạnh chạy dọc sống lưng mọi người.
—
—
Máu.
Hiến tế.
Cửa.
—
—
Những từ này ghép lại với lời Triệu Tàn trước đó.
—
—
“Nếu họ tìm được hắn…”
—
“Cánh cửa sẽ mở.”
—
—
Không còn giống lời đe dọa vô nghĩa nữa.
—
—
Nó giống một phần của kế hoạch.
—
—
Đúng lúc ấy.
—
Tiểu Ngư kêu lên.
—
“Này!”
—
—
Mọi người quay lại.
—
—
Dưới chân chiếc chuông.
—
Có một mảnh giấy nhỏ.
—
—
Rõ ràng được cố ý để lại.
—
—
Trần Vũ mở ra.
—
—
Trên đó chỉ có một dòng chữ.
—
### “Canh ba. Tây Hồ.”
—
—
Không tên.
—
Không lời giải thích.
—
—
Phạm Hổ nhíu mày.
—
“Đây là bẫy.”
—
—
Lương Kình gật đầu.
—
“Chắc chắn.”
—
—
Tiểu Ngư hỏi:
—
“Vậy đi không?”
—
—
Mọi ánh mắt đều hướng về Trần Vũ.
—
—
Hắn nhìn mảnh giấy.
—
Rồi nhìn chiếc chuông đồng.
—
—
“Đi.”
—
—
“Biết là bẫy vẫn đi?”
—
—
Trần Vũ đáp:
—
“Nếu không đi.”
—
“Chúng ta sẽ mãi bị dẫn dắt.”
—
—
Không ai phản đối.
—
—
Bởi tất cả đều hiểu.
—
Người gõ chuông đang muốn gặp họ.
—
—
Và rất có thể…
—
Hắn biết điều gì đó về Huyết Kỳ.
—
—
Canh ba.
—
Mưa bắt đầu rơi.
—
—
Tây Hồ nằm ở phía tây thành Bình Giang.
—
Một hồ nước lớn đã bỏ hoang từ nhiều năm trước.
—
Ban ngày còn có người qua lại.
—
Ban đêm gần như không ai tới.
—
—
Khi nhóm Trần Vũ đến nơi.
—
Mặt hồ phủ đầy sương trắng.
—
—
Mọi thứ tĩnh lặng đến kỳ lạ.
—
—
Không có người.
—
Không có tiếng động.
—
—
Chỉ có một chiếc thuyền nhỏ.
—
Đang trôi giữa hồ.
—
—
Trên thuyền có một người.
—
Áo trắng.
—
Mặt nạ đen.
—
—
Người gõ chuông.
—
—
Hắn ngồi đó.
—
Như đã chờ từ rất lâu.
—
—
“Cuối cùng các ngươi cũng tới.”
—
Giọng nói nhẹ nhàng vang trên mặt nước.
—
—
Trần Vũ bước lên phía trước.
—
—
“Ngươi là ai?”
—
—
Người áo trắng bật cười.
—
—
“Người muốn cứu mạng các ngươi.”
—
—
Không ai tin.
—
—
Ngay cả Tiểu Ngư cũng không tin.
—
—
“Ngươi giết người trong thành.”
—
Lương Kình lạnh lùng nói.
—
—
Người áo trắng lắc đầu.
—
—
“Ta chưa từng giết ai.”
—
—
“Vậy những xác chết?”
—
—
“Do người khác tạo ra.”
—
—
Hắn nhìn thẳng vào Trần Vũ.
—
—
“Cũng giống như rất nhiều chuyện khác.”
—
—
“Ngươi luôn được thấy thứ người ta muốn ngươi thấy.”
—
—
Mặt hồ khẽ dao động.
—
—
Một tia chớp lóe lên trên bầu trời.
—
—
Trong khoảnh khắc ánh sáng trắng phủ xuống.
—
Trần Vũ nhìn thấy một thứ phía sau người áo trắng.
—
—
Không phải chiếc thuyền.
—
—
Mà là…
—
Những sợi dây cực mảnh.
—
—
Hàng chục sợi.
—
—
Kéo dài xuống dưới mặt hồ.
—
—
Giống như mạng nhện.
—
—
Và ở cuối mỗi sợi dây…
—
—
Là một thi thể.
—
—
Hơn hai mươi thi thể.
—
—
Tất cả chìm dưới nước.
—
Mắt vẫn mở.
—
—
Tiểu Ngư lùi lại một bước.
—
Sắc mặt trắng bệch.
—
—
Người áo trắng vẫn ngồi bất động.
—
—
Nhưng lần đầu tiên.
—
Trong mắt Trần Vũ xuất hiện sự cảnh giác cực độ.
—
—
Bởi hắn nhận ra.
—
Đây không phải kẻ điên.
—
Không phải sát thủ bình thường.
—
—
Mà là một người điều khiển tử thi.
—
—
Và có lẽ…
—
Là đối thủ kỳ dị nhất họ từng gặp.
—
**Hết Chương 17.**
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!