QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG
Chương 13 – Tiếng Trống Trong Đêm
Năm ấy.
Mạc Đăng Dung mười chín tuổi.
Không còn là cậu bé mới rời làng chài.
Vai đã rộng.
Ánh mắt đã trầm hơn.
Nhưng sâu trong lòng.
Ngọn lửa năm nào vẫn chưa tắt.
Chỉ khác là nó không còn cháy bùng bùng.
Mà cháy âm ỉ.
Giống than hồng dưới lớp tro.
Nguy hiểm hơn.
Bền bỉ hơn.
Mùa đông đến.
Thăng Long lạnh lạ thường.
Những cơn gió Bắc thổi qua tường thành.
Mang theo cảm giác bất an khó gọi tên.
Người dân trong thành bắt đầu thì thầm.
Giá gạo tăng.
Thuế nặng hơn.
Quan lại tham lam hơn.
Nhưng trong các phủ đệ.
Tiệc tùng vẫn diễn ra.
Nhạc vẫn vang lên.
Rượu vẫn chảy như nước.
Đó là điều khiến Đăng Dung khó hiểu nhất.
Một đêm.
Cậu lại tới căn nhà đầy sách.
Lần này.
Ông lão không đọc sách.
Ông đang ngồi nhìn bàn cờ.
Một mình.
Trên bàn.
Quân đen và quân trắng đan xen.
Như hai đạo quân đang đối mặt.
Đăng Dung ngồi xuống.
Ông lão không ngẩng đầu.
Chỉ hỏi:
“Ngươi thấy bên nào thắng?”
Đăng Dung nhìn bàn cờ.
Rất lâu.
Cuối cùng chỉ vào quân đen.
“Bên này.”
“Tại sao?”
“Họ nhiều quân hơn.”
Ông lão bật cười.
“Đó là sai lầm đầu tiên của người trẻ.”
Rồi ông chỉ một quân trắng nhỏ nằm ở góc bàn.
“Ngươi thấy quân này không?”
“Có.”
“Nó mới là quân quan trọng nhất.”
Đăng Dung nhíu mày.
Ông lão khẽ dịch quân cờ.
Chỉ một nước.
Toàn bộ thế trận thay đổi.
Quân đen từ chiếm ưu thế.
Bỗng trở thành bị bao vây.
Đăng Dung sững sờ.
“Chỉ một quân?”
Ông lão gật đầu.
“Chỉ một quân.”
Rồi nhìn thẳng vào mắt cậu.
“Lịch sử cũng vậy.”
Câu nói ấy còn chưa kịp lắng xuống.
Từ rất xa.
Tiếng trống đột nhiên vang lên.
Tùng…
Tùng…
Tùng…
Âm thanh trầm đục.
Xé tan màn đêm.
Đăng Dung đứng bật dậy.
“Trống báo động?”
Ông lão cũng ngẩng đầu.
Lần đầu tiên.
Ánh mắt ông trở nên nghiêm trọng.
Ngoài phố.
Tiếng người bắt đầu hỗn loạn.
Tiếng chân chạy.
Tiếng gọi nhau.
Tiếng chó sủa.
Tiếng cửa mở.
Cả thành phố đang thức giấc.
Đăng Dung lao ra ngoài.
Gió lạnh quất vào mặt.
Những ngọn đuốc xuất hiện trên đường phố.
Người dân kéo nhau ra xem.
Không ai biết chuyện gì.
Chỉ biết có biến.
Ở phía Đông thành.
Một toán kỵ binh đang phi nước đại.
Ngựa thở khói trắng trong đêm lạnh.
Một người lính hét lớn:
“Mở đường!”
“Mở đường!”
Đăng Dung né sang một bên.
Nhìn đoàn ngựa lao qua.
Trên mặt những người lính.
Là sự căng thẳng.
Thứ căng thẳng chỉ xuất hiện khi có chuyện lớn.
Rất lớn.
Sáng hôm sau.
Tin tức lan khắp kinh thành.
Một vị đại thần quyền lực vừa bị bắt.
Không xét xử.
Không báo trước.
Chỉ một đêm.
Từ quyền cao chức trọng.
Biến thành tù nhân.
Người dân bàn tán khắp nơi.
Người thì thương cảm.
Người thì hả hê.
Người thì sợ hãi.
Nhưng điều làm Đăng Dung chú ý nhất.
Là một chuyện khác.
Ngày hôm qua.
Vị đại thần ấy vẫn ngồi trong yến tiệc.
Vẫn được người người kính trọng.
Chỉ sau một đêm.
Không còn ai dám nhắc tên ông ta.
Như thể chưa từng tồn tại.
Buổi tối.
Đăng Dung trở lại căn nhà đầy sách.
Ông lão đang pha trà.
Như thể không có gì xảy ra.
Đăng Dung ngồi xuống.
Hỏi ngay:
“Quyền lực đáng sợ đến vậy sao?”
Ông lão rót trà.
Làn khói mỏng bay lên.
Một lúc sau mới trả lời.
“Không.”
Đăng Dung ngạc nhiên.
“Không?”
Ông gật đầu.
“Quyền lực không đáng sợ.”
Ông đặt chén trà xuống.
Âm thanh rất khẽ.
Nhưng vang rõ trong căn phòng yên tĩnh.
“Điều đáng sợ là người ta tưởng quyền lực là vĩnh viễn.”
Ngoài cửa.
Gió mùa đông bắc lại thổi tới.
Làm cánh cửa gỗ rung nhẹ.
Đăng Dung nhìn ngọn đèn dầu.
Nhớ tới vị đại thần hôm qua.
Nhớ tới những quan lại trong yến tiệc.
Nhớ tới những tiếng cười lớn.
Và bỗng hiểu.
Tất cả những thứ ấy.
Có thể biến mất.
Nhanh hơn người ta tưởng.
Nhanh như một đêm.
Nhanh như một cơn gió.
Nhanh như một tiếng trống trong đêm.
Ông lão nhìn cậu.
Khóe miệng hiện lên nụ cười rất nhỏ.
Bởi ông biết.
Lại có thêm một bài học vừa được khắc vào tâm trí chàng trai trẻ.
Một bài học mà nhiều người phải trả giá bằng cả cuộc đời mới hiểu được.
Không có gì tồn tại mãi.
Kể cả quyền lực.
Kể cả triều đại.
Kể cả những bức tường thành tưởng chừng bất khả xâm phạm.
Hết Chương 13.
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!