QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG

Chương 24 – Một Mạng Người

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Có những ngày.

Con người lớn lên trong nhiều năm.


Và có những ngày.


Con người lớn lên chỉ trong một đêm.


Mùa thu năm ấy.


Mạc Đăng Dung hai mươi lăm tuổi.


Tuổi mà nhiều người vẫn còn đang tìm đường.


Nhưng với anh.


Con đường đã bắt đầu tìm tới anh.


Một buổi tối.


Cơn mưa lớn trút xuống Thăng Long.


Sấm chớp xé ngang bầu trời.


Những con đường ngập nước.


Người dân đóng kín cửa.


Kinh thành chìm trong bóng tối.


Gần nửa đêm.


Có tiếng gõ cửa.


Ba tiếng.


Ngắn.


Đều.


Chính là ám hiệu.


Mạc Đăng Dung mở cửa.


Bên ngoài là một người đưa tin.


Áo choàng đẫm nước mưa.


Người ấy chỉ nói một câu.


"Đi theo ta."


Không giải thích.


Không thêm lời.


Đăng Dung khoác áo.


Lập tức lên đường.


Hai người xuyên qua màn mưa.


Qua nhiều con hẻm nhỏ.


Cuối cùng tới một căn nhà bỏ hoang.


Bên trong.


Người đàn ông bên hồ đang đứng.


Không uống trà.


Không ngắm cá.


Không còn vẻ ung dung thường ngày.


Trên bàn.


Có một tập hồ sơ.


Và một thanh kiếm.


Người đàn ông nhìn Đăng Dung.


Rất lâu.


Rồi mới nói:


"Có một người."


"Vâng."


"Ông ta bán tin tức cho nhiều phe."


Đăng Dung im lặng.


"Ông ta biết quá nhiều."


"Vâng."


Người đàn ông đặt tay lên hồ sơ.


"Ngày mai."


"Ông ta sẽ gặp người của phương Bắc."


"Vâng."


Căn phòng yên lặng.


Tiếng mưa đập lên mái ngói.


Như hàng ngàn ngón tay đang gõ.


Rồi cuối cùng.


Người đàn ông nói câu quan trọng nhất.


"Ta muốn ngươi quyết định."


Đăng Dung ngẩng lên.


Tưởng mình nghe nhầm.


"Con quyết định?"


"Đúng."


"Quyết định gì?"


Người đàn ông nhìn thẳng vào mắt anh.


Không chớp.


Không tránh.


"Ông ta sống."

"Hay chết."


Sét đánh.


Ánh sáng trắng lóe lên ngoài cửa sổ.


Trong khoảnh khắc ấy.


Đăng Dung cảm thấy căn phòng lạnh hơn.


Lạnh rất nhiều.


Bởi đây là lần đầu tiên.


Một sinh mạng được đặt vào tay anh.


Không phải trên chiến trường.


Không phải trong lúc tự vệ.


Mà là một quyết định.


Thuần túy.


Một lựa chọn.


Người đàn ông không thúc giục.


Chỉ ngồi xuống.


Chờ đợi.


Đăng Dung mở hồ sơ.


Đọc từng trang.


Người đàn ông tên Trần Khải.


Bốn mươi ba tuổi.


Từng là thư lại.


Sau đó trở thành người môi giới tin tức.


Bán thông tin cho quan lại.


Cho thương nhân.


Cho nhiều phe phái.


Nhưng hồ sơ cũng ghi một điều khác.


Ông ta có vợ.


Có hai con gái.


Người vợ bệnh nặng nhiều năm.


Tiền thuốc rất tốn.


Đăng Dung đọc xong.


Đóng hồ sơ lại.


Trong lòng hỗn loạn.


Bởi lần đầu tiên.


Một con người không còn là cái tên trên giấy.


Mà là một cuộc đời.


Một gia đình.


Một số phận.


Người đàn ông bên hồ hỏi:


"Ngươi nghĩ sao?"


Đăng Dung không trả lời ngay.


Anh nhớ tới vị ngự sử đã chết.


Nhớ tới dân làng bên chiếc cầu.


Nhớ tới người cha ngoài biển năm xưa.


Nhớ tới lời ông lão.


"Hãy học cách nghi ngờ chính mình."


Rất lâu sau.


Anh mới hỏi:


"Nếu tha cho ông ta."


"Điều gì xảy ra?"


"Ông ta tiếp tục bán tin."


"Nếu giết?"


"Thông tin sẽ bị chặn."


"Trong bao lâu?"


Lần đầu tiên.


Người đàn ông hơi khựng lại.


Một nhịp.


Rất ngắn.


Nhưng Đăng Dung nhìn thấy.


"Bất kỳ ai cũng có thể thay thế."


Ông đáp.


Đăng Dung gật đầu.


Anh đã có câu trả lời.


Không phải cho câu hỏi.


Mà cho điều ẩn sau câu hỏi.


Anh đứng dậy.


Nhìn ra màn mưa.


Rồi nói:


"Nếu giết ông ta."

"Chúng ta chỉ giết được một người."


Người đàn ông không nói.


Đăng Dung tiếp tục.


"Nhưng nguyên nhân vẫn còn."


Căn phòng im lặng.


Tiếng mưa dường như nhỏ lại.


"Người ta bán tin vì tiền."

"Vì quyền lực."

"Vì sinh tồn."


Anh quay lại.


Nhìn thẳng vào người đàn ông.


"Giết ông ta."

"Sẽ có người khác thay thế."


Một khoảng lặng kéo dài.


Rồi người đàn ông hỏi:


"Vậy ngươi chọn gì?"


Đăng Dung hít sâu.


Lần đầu tiên trong đời.


Anh hiểu sức nặng của lựa chọn.


Bởi mỗi lựa chọn đều có giá.


Cuối cùng.


Anh đáp:


"Bắt."

"Không giết."


"Vì sao?"


"Vì một người chết."

"Không trả lời được câu hỏi."


"Nhưng một người sống."

"Có thể."


Bên ngoài.


Mưa vẫn rơi.


Nhưng trong căn phòng.


Một điều gì đó đã thay đổi.


Người đàn ông nhìn anh rất lâu.


Lâu hơn bất kỳ lần nào trước đó.


Rồi chậm rãi gật đầu.


"Được."


Chỉ một chữ.


Nhưng Đăng Dung biết.


Mình vừa vượt qua một cánh cửa nữa.


Không phải vì đã chọn đúng.


Mà vì đã dám chịu trách nhiệm cho lựa chọn của mình.


Đêm hôm đó.


Trên đường trở về.


Anh không tới nhà trọ.


Không tới doanh trại.


Mà tới căn nhà đầy sách.


Ông lão vẫn thức.


Như thể luôn biết anh sẽ tới.


Nghe xong câu chuyện.


Ông chỉ hỏi một câu.


"Con có chắc mình đúng không?"


Đăng Dung lắc đầu.


Ngay lập tức.


Không do dự.


Ông lão mỉm cười.


Một nụ cười rất nhẹ.


Nhưng ấm áp.


"Tốt."


"Vì sao?"


Ông nhìn ngọn đèn dầu.


Khẽ nói:


"Người còn biết mình có thể sai."

"Vẫn còn hy vọng."


Ngoài trời.


Mưa dần ngớt.


Những đám mây bắt đầu tan.


Và ở phía chân trời.


Một vệt sáng rất mỏng.


Đang xuất hiện.


Giống như bình minh.


Giống như vận mệnh.


Giống như một con đường mới.


Con đường mà từ hôm nay.


Mạc Đăng Dung không còn là người đứng ngoài nhìn lịch sử nữa.


Anh đã bắt đầu đặt dấu tay của mình lên nó.


Hết Chương 24.

📝 1,633 từ 📅 18/06/2026 👁 3 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!