QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG

Chương 25 – Cái Giá Của Lòng Nhân

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Một tuần sau.

Trần Khải bị bắt.


Không ai biết vì sao.


Không có cáo thị.


Không có xét xử công khai.


Chỉ có vài người trong bóng tối biết chuyện gì đã xảy ra.


Mạc Đăng Dung là một trong số đó.


Nhưng điều khiến anh bận tâm hơn.


Là những gì xảy ra sau đó.


Bởi lần đầu tiên.


Anh được chứng kiến hậu quả của một quyết định.


Và hậu quả.


Hiếm khi giống như người ta tưởng tượng.


Ba ngày sau khi bị bắt.


Trần Khải khai ra nhiều cái tên.


Những người từng mua tin.


Những người từng bán tin.


Những người từng nhận hối lộ.


Những người từng phản bội.


Mạng lưới bí mật trong kinh thành bắt đầu rung chuyển.


Giống như mạng nhện bị ai đó giật mạnh.


Nhiều người hoảng sợ.


Nhiều người bỏ trốn.


Nhiều người tìm cách xóa dấu vết.


Và chính lúc ấy.


Đăng Dung nhận ra một điều.


Một sinh mạng đôi khi không chỉ là một sinh mạng.


Mà là một nút thắt.


Gắn với hàng trăm sinh mạng khác.


Một buổi tối.


Người đàn ông bên hồ gọi anh tới.


Lần này.


Không có trà.


Không có cá.


Trên bàn chỉ có những tập hồ sơ.


Chất thành từng chồng.


Ông nhìn Đăng Dung.


"Ngươi thấy chưa?"


"Thấy gì?"


"Hiệu ứng."


Ông chỉ vào đống hồ sơ.


"Ngươi cứu một người."


"Và làm lộ ra ba mươi người."


Đăng Dung im lặng.


Ông tiếp tục.


"Một quyết định."

"Có thể kéo theo hàng trăm hệ quả."


Anh nhớ tới cánh bướm.


Nhớ tới sóng biển.


Nhớ tới những bài học năm xưa.


Mọi thứ đều kết nối.


Không có hành động nào thật sự cô lập.


Nhưng rồi.


Người đàn ông đưa cho anh một hồ sơ khác.


Mỏng hơn.


Nhẹ hơn.


Nhưng nặng hơn tất cả.


Bên trong chỉ có vài dòng.


Vợ của Trần Khải.


Đã qua đời.


Hai ngày trước.


Vì bệnh nặng.


Không có tiền thuốc.


Không có người chăm sóc.


Không có chồng bên cạnh.


Đăng Dung đọc xong.


Không nói gì.


Căn phòng chìm trong yên lặng.


Lần đầu tiên.


Anh cảm thấy trái tim mình nặng như đá.


Bởi đó là điều không nằm trong tính toán.


Không ai ghi nó vào báo cáo.


Không ai nhắc tới trong các cuộc họp.


Không ai xem đó là vấn đề.


Nhưng với anh.


Đó là một con người.


Một người phụ nữ.


Một người mẹ.


Một cuộc đời.


Đêm ấy.


Anh không ngủ.


Đi bộ khắp kinh thành.


Trong đầu chỉ có một câu hỏi.


Mình đã làm đúng chưa?


Nếu giết Trần Khải.


Có lẽ ông ta chết.


Nhưng vợ ông vẫn có thể sống vài ngày cuối cùng bên chồng.


Nếu bắt ông ta.


Anh cứu mạng ông.


Nhưng lại không cứu được người vợ.


Vậy đâu mới là đúng?


Gần sáng.


Anh tới căn nhà đầy sách.


Ông lão vẫn thức.


Như mọi lần.


Như thể chưa từng ngủ trong đời.


Đăng Dung kể hết.


Không giấu điều gì.


Không biện minh.


Không tự bào chữa.


Chỉ kể.


Sau khi nghe xong.


Ông lão đứng dậy.


Mở cửa.


Bên ngoài.


Bình minh đang lên.


Những tia sáng đầu tiên nhuộm vàng mái ngói Thăng Long.


Ông nhìn mặt trời.


Rồi hỏi:


"Con thấy mặt trời chứ?"


"Dạ."


"Nó đem lại sự sống."


"Dạ."


"Nó cũng gây hạn hán."


Đăng Dung im lặng.


Ông quay lại.


Ánh mắt già nua.


Nhưng sáng như lửa.


"Khi con bắt đầu có quyền lực."

"Con sẽ phát hiện một sự thật đau lòng."


Gió sáng sớm thổi qua.


Những chiếc lá rung nhẹ.


"Có những lựa chọn."

"Không có đúng hay sai."


Đăng Dung khẽ nhíu mày.


Ông tiếp tục.


"Chỉ có cái giá khác nhau."


Câu nói ấy như một lưỡi dao.


Không sắc.


Nhưng rất sâu.


Bởi nó cắt vào một ảo tưởng.


Ảo tưởng rằng luôn tồn tại một lựa chọn hoàn hảo.


Một con đường không ai đau khổ.


Một quyết định cứu được tất cả.


Nhưng thực tế không như vậy.


Nhất là khi quyền lực xuất hiện.


Ông lão đặt tay lên vai anh.


Lần đầu tiên sau nhiều năm.


Một cử chỉ rất hiếm.


Rất con người.


"Đừng cố trở thành người không bao giờ sai."

"Hãy cố trở thành người dám chịu trách nhiệm."


Ngoài kia.


Mặt trời lên cao hơn.


Ánh sáng phủ khắp kinh thành.


Chiếu vào cung điện.


Chiếu vào chợ búa.


Chiếu vào những ngôi nhà giàu có.


Và cả những mái nhà nghèo.


Không phân biệt ai.


Đăng Dung đứng đó.


Lặng lẽ nhìn bình minh.


Và lần đầu tiên.


Anh hiểu một điều.


Quyền lực không phải phần thưởng.


Nó là gánh nặng.


Một gánh nặng ngày càng lớn.


Và người mang nó.


Không bao giờ được phép quên rằng.


Mỗi quyết định.


Đều có người phải trả giá.


Kể cả chính mình.


Hết Chương 25.

📝 1,335 từ 📅 18/06/2026 👁 4 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!