QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG
Chương 22 – Bức Thư Không Ký Tên
Khi Mạc Đăng Dung trở lại Thăng Long.
Mùa hạ đã tới.
—
Những cơn mưa đầu mùa làm dịu đi cái nóng.
—
Nhưng không làm dịu được lòng người.
—
Kinh thành vẫn là kinh thành.
—
Bên ngoài phồn hoa.
—
Bên trong đầy những dòng nước ngầm.
—
Ba ngày sau khi nộp báo cáo.
—
Anh được gọi tới khu vườn bên hồ.
—
Người đàn ông quyền lực vẫn ngồi ở chiếc đình giữa nước.
—
Mọi thứ dường như không thay đổi.
—
Nhưng Đăng Dung biết.
—
Không có gì thật sự đứng yên.
—
Người đàn ông đọc xong báo cáo.
—
Đặt xuống bàn.
—
Không nói gì.
—
Một lúc lâu.
—
Ông mới hỏi:
—
“Ngươi có biết vì sao ta thích bản báo cáo này không?”
—
Đăng Dung lắc đầu.
—
“Vì ngươi không kết tội ai.”
—
Đăng Dung hơi ngạc nhiên.
—
Ông tiếp tục.
—
> “Người trẻ thường thích phán xét.”
>
> “Ngươi lại chọn quan sát.”
—
Ông nhấp trà.
—
Ánh mắt hướng ra mặt hồ.
—
> “Người chỉ nhìn thấy tội lỗi.”
>
> “Thì sẽ bắt người.”
>
> “Người nhìn thấy nguyên nhân.”
>
> “Mới có thể thay đổi mọi thứ.”
—
Đăng Dung im lặng ghi nhớ.
—
Anh nhận ra.
—
Mỗi lần gặp người này.
—
Đều giống như bước vào một lớp học không có sách.
—
Không có bài giảng.
—
Nhưng luôn có bài học.
—
Lúc chuẩn bị ra về.
—
Người đàn ông đưa cho anh một phong thư.
—
Được niêm kín bằng sáp đỏ.
—
Không có tên người gửi.
—
Không có tên người nhận.
—
Chỉ có một dấu ấn lạ.
—
“Đem tới địa chỉ này.”
—
Ông nói.
—
“Chỉ một mình ngươi.”
—
Đăng Dung nhận thư.
—
Không hỏi thêm.
—
Nhưng trong lòng hiểu.
—
Đây không đơn thuần là việc chuyển thư.
—
Đây là một phép thử khác.
—
Có lẽ còn quan trọng hơn lần trước.
—
Địa chỉ nằm ở phía nam kinh thành.
—
Một ngôi nhà nhỏ.
—
Ẩn giữa khu dân cư đông đúc.
—
Bề ngoài.
—
Không khác gì nhà của một người buôn bán bình thường.
—
Khi Đăng Dung gõ cửa.
—
Một thiếu nữ ra mở.
—
Khoảng mười bảy tuổi.
—
Ánh mắt sáng.
—
Nhưng lại mang vẻ cảnh giác.
—
Nhìn giống người đã quen với việc quan sát hơn là trò chuyện.
—
“Ngươi tìm ai?”
—
Đăng Dung đưa phong thư.
—
“Ta chỉ mang thứ này tới.”
—
Thiếu nữ nhìn phong thư.
—
Sắc mặt lập tức thay đổi.
—
Cô mở cửa.
—
Mời anh vào.
—
Bên trong.
—
Không hề giống nhà dân.
—
Có giá sách.
—
Có bản đồ.
—
Có những tập hồ sơ chất đầy trên bàn.
—
Mùi giấy mực nồng trong không khí.
—
Một người đàn ông trung niên bước ra.
—
Ông nhận thư.
—
Đọc rất nhanh.
—
Rồi đốt ngay trên ngọn nến.
—
Không để lại một mảnh.
—
Đăng Dung nhìn cảnh ấy.
—
Không hỏi.
—
Nhưng ghi nhớ.
—
Người đàn ông trung niên quan sát anh.
—
Một lúc lâu.
—
Rồi bất ngờ hỏi:
—
“Ngươi biết điều gì đáng sợ nhất trong thiên hạ không?”
—
Đăng Dung nghĩ tới chiến tranh.
—
Nghĩ tới đói kém.
—
Nghĩ tới dịch bệnh.
—
Nhưng cuối cùng vẫn lắc đầu.
—
Người kia chỉ vào những giá sách.
—
“Không phải kiếm.”
—
Ông chỉ vào bản đồ.
—
“Không phải quân đội.”
—
Rồi chỉ vào đầu mình.
—
> “Là thông tin.”
—
Căn phòng bỗng trở nên yên tĩnh.
—
Người đàn ông tiếp tục.
—
> “Người biết được chuyện người khác không biết.”
>
> “Sẽ nhìn thấy thứ người khác không thấy.”
—
Đăng Dung cảm thấy trong lời nói ấy.
—
Ẩn chứa điều gì đó rất lớn.
—
Rất nguy hiểm.
—
Người trung niên mỉm cười.
—
“Ta nghe nói ngươi thích quan sát.”
—
“Vâng.”
—
“Vậy hãy nhớ.”
—
Ông bước tới gần.
—
Giọng hạ thấp.
—
> “Trong triều đình.”
>
> “Tin tức thường đi nhanh hơn ngựa.”
>
> “Và giết người nhanh hơn kiếm.”
—
Lần đầu tiên.
—
Đăng Dung cảm thấy rùng mình.
—
Không phải vì sợ.
—
Mà vì hiểu.
—
Những gì mình nhìn thấy trước đây.
—
Chỉ là mặt nổi.
—
Phía dưới.
—
Còn có một thế giới khác.
—
Thế giới của tin tức.
—
Của mật báo.
—
Của những bức thư không ký tên.
—
Của những bí mật có thể đổi lấy mạng người.
—
Khi rời căn nhà.
—
Trời đã tối.
—
Mưa bắt đầu rơi.
—
Những hạt mưa nhỏ li ti phủ kín phố phường.
—
Đăng Dung kéo áo.
—
Bước chậm qua màn đêm.
—
Trong đầu vang lên một ý nghĩ.
—
Trước đây.
—
Anh nghĩ quyền lực nằm trong tay người cầm kiếm.
—
Sau đó.
—
Anh nghĩ quyền lực nằm trong tay người cầm bút.
—
Còn bây giờ.
—
Anh bắt đầu hiểu.
—
Có lẽ quyền lực thật sự.
—
Nằm trong tay người biết mọi chuyện trước người khác.
—
Xa xa.
—
Trong căn nhà đầy sách.
—
Ông lão không tên đang ngồi bên cửa sổ.
—
Nhìn cơn mưa đêm.
—
Như thể biết Đăng Dung vừa học được điều gì.
—
Ông khẽ lẩm bẩm:
—
> “Tốt.”
>
> “Nó đã bắt đầu nhìn thấy những sợi chỉ.”
—
Bởi mọi triều đại.
—
Mọi cuộc chiến.
—
Mọi cuộc thay ngôi đổi chủ.
—
Đều giống một con rối khổng lồ.
—
Người dân chỉ nhìn thấy con rối.
—
Nhưng rất ít người nhìn thấy những sợi chỉ phía sau.
—
Và từ hôm nay.
—
Mạc Đăng Dung đã bắt đầu bước vào nơi những sợi chỉ ấy giao nhau.
—
Nơi nguy hiểm nhất.
—
Nhưng cũng quyền lực nhất.
—
Trong toàn bộ bàn cờ Đại Việt.
—
**Hết Chương 22.**
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!