QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG

Chương 21 – Dòng Sông Và Chiếc Cầu

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Ba ngày sau.

Mạc Đăng Dung rời Thăng Long.

Đây không phải lần đầu anh ra khỏi kinh thành.

Nhưng là lần đầu tiên anh đi với một nhiệm vụ không ghi trên giấy.

Không phải hộ tống.

Không phải canh gác.

Không phải thi hành mệnh lệnh.

Mà là quan sát.

Lắng nghe.

Và suy nghĩ.

Đi cùng anh chỉ có hai người lính.

Không cờ hiệu.

Không nghi trượng.

Giống những khách buôn bình thường.

Con đường về phía Đông chạy dọc theo những cánh đồng lúa đang xanh.

Xa xa.

Những ngôi làng hiện ra dưới làn khói bếp.

Bình yên.

Nhưng Đăng Dung đã học được.

Điều người ta nhìn thấy.

Và điều thật sự tồn tại.

Không phải lúc nào cũng giống nhau.

Chiều ngày thứ tư.

Họ tới huyện An Khê.

Một vùng đất nằm bên dòng sông lớn.

Từ nhiều đời.

Dân làng sống nhờ nghề đánh cá.

Và một chiếc cầu gỗ nối hai bờ.

Đó chính là nơi xảy ra tranh chấp.

Nghe qua.

Mọi chuyện rất đơn giản.

Quan huyện muốn xây cầu mới.

Thu phí qua lại.

Lấy tiền tu sửa đường sá.

Một ý tưởng nghe rất hợp lý.

Nhưng dân làng phản đối.

Dữ dội.

Thậm chí có người bị bắt.

Có người bị đánh.

Có người phải bỏ trốn.

Đăng Dung thuê phòng ở một quán trọ nhỏ.

Không vội gặp quan.

Cũng không vội gặp dân.

Anh nhớ lời ông lão.

*”Muốn hiểu dòng sông, đừng chỉ nhìn mặt nước.”*

Ngày hôm sau.

Anh ra bến cá.

Ngồi uống trà với ngư dân.

Nghe họ kể chuyện.

Buổi chiều.

Anh sang chợ.

Nghe thương nhân nói.

Buổi tối.

Anh lại tới quán rượu.

Nghe những người khuân vác than phiền.

Ba ngày liên tiếp.

Chỉ nghe.

Không phán xét.

Không tranh luận.

Không tiết lộ thân phận.

Và từng chút một.

Bức tranh bắt đầu hiện ra.

Chiếc cầu cũ đúng là sắp hỏng.

Chiếc cầu mới đúng là cần xây.

Quan huyện cũng không hoàn toàn sai.

Nhưng vấn đề nằm ở chỗ khác.

Người thu phí.

Lại là em vợ của quan huyện.

Gỗ xây cầu.

Lại do nhà người thân cung cấp.

Tiền công.

Lại giao cho họ hàng.

Mỗi mắt xích.

Đều có người nhà chen vào.

Như những con đỉa bám trên thân trâu.

Không giết chết con vật.

Nhưng hút máu từng chút một.

Đêm hôm đó.

Đăng Dung ngồi bên bờ sông.

Lặng lẽ nhìn nước chảy.

Một ông lão chèo đò ghé lại.

“Tướng công nghĩ gì mà ngồi đây mãi?”

Đăng Dung cười.

“Ta đang nghĩ về chiếc cầu.”

Ông lão cũng cười.

Nụ cười đầy nếp nhăn.

“Chiếc cầu không có lỗi.”

Đăng Dung ngẩng lên.

Ông lão chỉ dòng sông.

“Chúng tôi cũng muốn có cầu mới.”

“Chúng tôi không ngu.”

“Nhưng người ta xây cầu cho dân…”

Ông ngừng lại.

Rồi lắc đầu.

“Hay xây cầu cho túi tiền của họ?”

Gió đêm thổi qua.

Mặt sông lấp lánh dưới ánh trăng.

Đăng Dung bỗng hiểu.

Vấn đề chưa bao giờ là chiếc cầu.

Cũng không phải tiền phí.

Mà là lòng tin.

Người dân không tin những người thu tiền.

Bởi họ biết.

Tiền ấy sẽ đi đâu.

Sáng hôm sau.

Anh tới nha môn huyện.

Lần đầu tiên gặp quan huyện.

Một người đàn ông ngoài bốn mươi.

Ăn mặc chỉnh tề.

Nói năng lễ độ.

Bề ngoài.

Không có gì đáng chê.

Khi trò chuyện.

Quan huyện đưa ra đủ lý lẽ.

Nào là phát triển địa phương.

Nào là giao thương thuận tiện.

Nào là lợi ích lâu dài.

Mọi thứ đều đúng.

Hoàn toàn đúng.

Nhưng khi Đăng Dung hỏi:

“Vì sao người thu phí là em vợ ngài?”

Căn phòng lập tức im lặng.

Quan huyện cười.

Nhưng nụ cười đã cứng lại.

“Người quen dễ tin tưởng hơn.”

“Vì sao người bán gỗ là anh họ ngài?”

Nụ cười biến mất.

“Chỉ là trùng hợp.”

“Vì sao đội thi công cũng là người nhà?”

Lần này.

Quan huyện không trả lời.

Ngoài cửa.

Một cơn gió thổi qua.

Làm rèm cửa lay động.

Đăng Dung nhìn ông ta.

Và nhận ra điều đáng sợ nhất.

Người đàn ông này không nghĩ mình sai.

Thật sự không nghĩ vậy.

Trong đầu ông ta.

Đó là chuyện bình thường.

Chuyện ai cũng làm.

Chuyện từ trước đến nay vẫn thế.

Trên đường về quán trọ.

Đăng Dung nhớ lại lời người thầy không tên:

> “Cái ác lớn nhất.”
>
> “Thường không đến từ quỷ dữ.”
>
> “Mà đến từ những người nghĩ mình đang làm điều bình thường.”

Đêm cuối cùng ở An Khê.

Anh viết báo cáo.

Rất ngắn.

Không dài dòng.

Không cảm xúc.

Chỉ ghi lại những gì đã thấy.

Những gì đã nghe.

Những gì đã hiểu.

Khi đặt bút xuống.

Anh chợt nhận ra.

Mình vừa học được một bài học mới.

Trên đời này.

Có những người tham lam.

Có những người độc ác.

Nhưng nguy hiểm hơn cả.

Là những người biến sự sai trái thành thói quen.

Bởi khi cái sai trở thành bình thường.

Không ai còn cảm thấy nó là cái sai nữa.

Bên ngoài.

Dòng sông vẫn chảy.

Chiếc cầu cũ vẫn đứng đó.

Kẽo kẹt trong gió đêm.

Như một ông lão mệt mỏi.

Chờ đợi số phận.

Và ở rất xa.

Trong kinh thành Thăng Long.

Có những chiếc cầu khác.

Những chiếc cầu nối quyền lực.

Nối tiền bạc.

Nối tham vọng.

Chúng lớn hơn nhiều.

Nguy hiểm hơn nhiều.

Và rồi một ngày.

Mạc Đăng Dung sẽ phải bước lên những chiếc cầu ấy.

**Hết Chương 21.**

📝 1,669 từ 📅 18/06/2026 👁 2 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!