QUYỂN II – BÓNG TỐI SAU NGAI VÀNG

Chương 34 – Đêm Truy Sát

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Tiếng gió trên Hắc Sơn đột ngột đổi hướng.

Người mang mặt nạ bạc ngẩng đầu.

Ánh mắt già nua bỗng trở nên sắc lạnh.

“Có người tới.”

Trần Mặc rút kiếm.

Ngụy Vô Trần khẽ nhíu mày.

Mạc Đăng Dung chưa kịp hỏi thì từ màn sương vang lên tiếng bước chân.

Không phải một người.

Mà là rất nhiều.

Rồi những chấm lửa xuất hiện giữa rừng.

Đuốc.

Hàng chục ngọn đuốc.

Người mang mặt nạ bạc cười khan.

“Nhanh thật.”

Ngụy Vô Trần nhìn xuống con đường núi.

“Không phải quan binh.”

“Là Hắc Vệ.”

Trần Mặc biến sắc.

“Đội ám sát của Hắc Kỳ Hội?”

“Tưởng đã giải tán từ lâu rồi.”

Ngụy Vô Trần lắc đầu.

“Họ chưa từng giải tán.”

“Chỉ đổi chủ nhân.”

Sương mù bị xé toạc.

Một mũi tên lao tới.

Vút!

Trần Mặc kéo Đăng Dung ngã xuống.

Mũi tên cắm phập vào thân cây phía sau.

Đầu tên đen sì.

Tẩm độc.

Tiếp theo là cơn mưa tên.

Vút! Vút! Vút!

Ngụy Vô Trần mở chiếc ô giấy.

Ba mũi tên bật ngược ra ngoài.

Trần Mặc chửi nhỏ.

“Cái ô đó bằng gì vậy?”

“Thép mỏng.”

“Cha ta để lại.”

Người mang mặt nạ bạc đập mạnh cây gậy xuống đất.

Một cơ quan bí mật mở ra dưới chân ngôi mộ.

“Đi!”

“Đường hầm?”

“Lâm Chính Huy xây.”

“Để phòng ngày này.”

Ba người lao xuống.

Ngay lúc đó, bóng đen đầu tiên xuất hiện trên khoảng đất trống.

Áo đen.

Mặt nạ đen.

Không biểu cảm.

Hắn nhìn cái hầm đang đóng lại.

Rồi lạnh lùng ra lệnh.

“Đuổi theo.”

Đường hầm tối và hẹp.

Chỉ đủ hai người đi song song.

Phía sau vang lên tiếng cơ quan mở.

Họ đã vào.

Trần Mặc quay đầu.

“Bao nhiêu?”

“Ít nhất hai mươi.”

“Giết không hết.”

Ngụy Vô Trần dừng lại trước một ngã ba.

Không cần suy nghĩ.

Rẽ trái.

Người mang mặt nạ bạc nhìn hắn.

“Ngươi từng đi qua đây?”

“Khi còn nhỏ.”

“Cha ta dẫn ta đi một lần.”

Đăng Dung bỗng hỏi.

“Ông ấy nói gì?”

Ngụy Vô Trần im lặng vài bước.

Rồi đáp.

“Ông ấy nói…”

“Nếu một ngày con phải chạy trốn trong đường hầm này, nghĩa là cha đã thất bại.”

Một tiếng nổ vang lên phía sau.

Đất đá rung chuyển.

Hắc Vệ đang phá đường hầm.

Người mang mặt nạ bạc đột nhiên khựng lại.

Ông quay đầu nhìn bóng tối phía sau.

“Các ngươi đi tiếp.”

“Còn ông?”

Ông lão tháo chiếc mặt nạ bạc xuống lần đầu tiên.

Một gương mặt đầy sẹo hiện ra.

“Ta ở lại.”

“Không ai cản được họ lâu hơn.”

Đăng Dung bước tới.

“Chúng ta cùng đi.”

Ông lão lắc đầu.

“Không.”

“Thiên hạ này đã chết quá nhiều người vì bí mật.”

“Ít nhất phải có người sống để nói ra sự thật.”

Ông đẩy mạnh ba người về phía trước.

Cơ quan đá sập xuống giữa đường hầm.

Tiếng cuối cùng họ nghe được là giọng ông.

“Mạc Đăng Dung.”

“Đừng trở thành Lâm Chính Huy.”

“Cũng đừng trở thành Ngụy Trường Thanh.”

“Hãy trở thành người mà cả hai không làm được.”

Rồi tiếng đá đổ ầm ầm vang lên.

Con đường phía sau bị chôn kín.

Ngụy Vô Trần cúi đầu.

Trần Mặc siết chặt kiếm.

Mạc Đăng Dung đứng lặng trong bóng tối.

Bởi anh biết.

Một người nữa vừa chọn ở lại.

Để những người khác tiếp tục đi.

Và cuộc truy sát.

Mới chỉ bắt đầu.

Hết Chương 34.

📝 933 từ 📅 21/06/2026 👁 6 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!