Ký Ức Cuối Cùng Đang tiến hành

Tháng 3 năm 1997, Sài Gòn. Một người đàn ông tên Lâm Chí Thành — kỹ sư điện tử, 44 tuổi, sống một mình — được tìm thấy chết trong căn hộ khóa kín ở quận 3. Không có dấu hiệu đột nhập. Không có vết thương. Bác sĩ pháp y kết luận: suy tim đột ngột.

Nhưng điều tra viên Trần Minh Khoa không tin vào sự trùng hợp: Lâm Chí Thành là người thứ ba trong vòng bốn tháng chết theo cách y hệt nhau — tất cả đều là đàn ông trung niên sống một mình, tất cả đều được tìm thấy ngồi trên ghế nhìn ra cửa sổ, và tất cả đều có một bức ảnh cũ được đặt ngay ngắn trên bàn trước mặt.

Khoa tìm đến người bạn cũ thời đại học — Nguyễn Bảo Châu, tiến sĩ tâm lý thần kinh học vừa trở về từ Liên Xô, hiện đang giảng dạy tại Đại học Y Dược TP.HCM. Một người đàn ông lạnh lùng, kiêu ngạo, và có thói quen đáng bực bội là luôn đúng.

Cùng nhau, họ vén màn một tội ác không để lại dấu vết — bởi vì hung khí không phải dao hay thuốc độc, mà là thứ vô hình và tàn nhẫn hơn nhiều: ký ức.

Ghi chú của tác giả: Ký Ức Cuối Cùng được lấy cảm hứng từ nghiên cứu thực tế về rối loạn stress sau chấn thương (PTSD) và hiện tượng cardiac death do kích thích cảm xúc cực độ — được ghi nhận trong y văn dưới tên Takotsubo syndrome hay "hội chứng trái tim tan vỡ". Tất cả nhân vật và sự kiện trong câu chuyện đều là hư cấu.

💬 Thảo Luận (0)

Viết bình luận

Hãy là người đầu tiên bình luận!