Ký Ức Cuối Cùng

Chương 1 – Người Ngồi Nhìn Ra Cửa Sổ

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Căn hộ của Lâm Chí Thành nằm ở tầng ba một con hẻm nhỏ trên đường Trần Quý Cáp.

Khoa đến lúc bảy giờ sáng, khi sương vẫn còn đọng trên mái tôn và tiếng rao hàng của bà bán bánh mì đầu hẻm vọng vào rõ mồn một. Anh đứng ngoài cửa một lúc trước khi bước vào — thói quen cũ, một cách để chuẩn bị tinh thần.

Căn phòng không có gì khác thường.

Đó chính là điều bất thường.

Không có dấu hiệu xô xát. Không có đồ vật bị xáo trộn. Chiếc quạt trần vẫn quay chậm rãi dù cửa sổ mở. Trên bàn: một ly trà còn chưa uống hết, một tờ báo Tuổi Trẻ gấp ngay ngắn, và một tấm ảnh đen trắng cũ trong khung gỗ mỏng.

Lâm Chí Thành ngồi trên chiếc ghế mây đối diện cửa sổ, đầu hơi nghiêng sang phải, mắt nhắm. Trông như đang ngủ. Nếu không phải vì da mặt đã xanh xao và bàn tay buông thõng xuống sàn theo cách mà người ngủ không bao giờ làm — người ta có thể đi ngang qua mà không nhận ra.

“Anh ấy quen với việc ngồi đây nhìn ra ngoài không?” Khoa hỏi người hàng xóm đứng ở cửa, một bà cụ khoảng sáu mươi, mắt đỏ hoe.

“Quen lắm.” Bà gật đầu. “Tối nào cũng ngồi đó. Tôi hay thấy khi đi đóng cửa sổ bên này. Nhưng hôm nay sáng rồi mà vẫn thấy ổng ngồi… tôi mới gõ cửa.”

Khoa nhìn lại tấm ảnh trên bàn.

Một người phụ nữ trẻ, chụp ngoài trời, có lẽ đâu đó đầu thập niên bảy mươi — cắt tóc ngắn, cười, tay che nắng. Phía sau là một con sông mà Khoa không nhận ra. Không có ghi chú gì ở mặt sau.

Ông ta là người thứ ba.

Người đầu tiên: Hoàng Đức Tài, 47 tuổi, kế toán, chết tháng Mười Một năm ngoái tại căn hộ quận Bình Thạnh. Tim ngừng đập. Trên bàn: một tấm ảnh cũ.

Người thứ hai: Phan Văn Sơn, 51 tuổi, giáo viên về hưu, chết tháng Giêng năm nay tại nhà trọ quận Tân Bình. Tim ngừng đập. Trên bàn: một tấm ảnh cũ.

Và bây giờ là Lâm Chí Thành.

Ba người đàn ông. Ba căn phòng khóa kín. Ba tấm ảnh. Và không ai giải thích được tại sao một người đàn ông khỏe mạnh lại chết vì tim trong lúc đang ngồi yên nhìn ra ngoài cửa sổ.

Khoa đút tay vào túi quần và nhìn ra con hẻm phía dưới. Một đứa bé đang đá lon bia dọc theo vỉa hè. Tiếng lon kêu leng keng trên nền xi măng nứt vỡ.

Tim ngừng đập — cụm từ ấy nghe có vẻ trung lập, vô hại, như thể cơ thể chỉ đơn giản là… quyết định dừng lại. Nhưng Khoa đã làm điều tra viên mười hai năm, và mười hai năm đó dạy cho anh một điều: không có cái chết nào là trung lập.

Anh rút điện thoại và bấm số.


Nguyễn Bảo Châu mở cửa trong bộ đồ ngủ, tóc rối, một cuốn sách vẫn còn cầm trên tay. Nhìn thấy Khoa, ông nhướng mày.

“Bảy giờ sáng thứ Bảy.”

“Tôi biết.”

“Anh có mang cà phê không?”

“Không.”

Châu thở dài, bước sang một bên. “Vào đi.”

Căn hộ của Châu trên đường Đinh Tiên Hoàng là nơi mà Khoa mỗi lần đến đều có cảm giác sách đang từ từ thôn tính không gian sống. Chúng xếp trên kệ, chồng trên sàn, nằm trên ghế, và có ít nhất ba cuốn mở sẵn ở những trang khác nhau đặt rải rác như những lãnh thổ đang bị chiếm đóng. Mùi giấy cũ và cà phê nguội hòa vào nhau thành một thứ mà Khoa đã quen thuộc đến mức không còn nhận ra nữa.

Châu đặt sách xuống, rót hai ly cà phê đen từ cái ấm nhôm cũ đặt trên bếp dầu, và ngồi xuống đối diện Khoa không nói gì, chờ.

Đó là điều Khoa trân trọng ở người đàn ông này — ông không bao giờ hỏi những câu thừa.

“Ba người chết trong bốn tháng,” Khoa bắt đầu. “Cùng cách. Cùng kiểu. Và mỗi lần đều có một tấm ảnh cũ trên bàn.”

“Ảnh của ai?”

“Không xác định được. Cả ba nạn nhân đều không có thân nhân gần. Chúng tôi hỏi hàng xóm, đồng nghiệp — không ai nhận ra người trong ảnh.”

Châu nhấp cà phê, nhìn vào khoảng không trước mặt theo cách mà Khoa biết là ông đang suy nghĩ chứ không phải đang mơ màng.

“Cả ba đều sống một mình?”

“Đúng.”

“Đều là đàn ông trung niên?”

“Bốn mươi bảy, năm mươi mốt, bốn mươi bốn.”

“Không có tiền sử bệnh tim?”

“Hoàng Đức Tài có huyết áp cao nhưng đang được kiểm soát. Hai người kia khỏe mạnh bình thường theo hồ sơ y tế.”

Châu đặt ly xuống. “Anh có ảnh hiện trường không?”

Khoa mở chiếc cặp da cũ và đặt lên bàn một xấp ảnh đen trắng — loại ảnh mà phòng kỹ thuật hình sự vẫn dùng, in trên giấy bóng, cạnh sắc. Châu cầm từng tấm lên, xem chậm rãi, không thay đổi biểu cảm.

Đến tấm ảnh thứ tư — cận cảnh tấm ảnh cũ trong khung gỗ trên bàn của Lâm Chí Thành — ông dừng lại.

“Người phụ nữ này.”

“Gì?”

“Cả ba tấm ảnh của ba nạn nhân — anh có ảnh chụp lại không?”

Khoa lật qua xấp ảnh và lấy ra ba tấm. Đặt cạnh nhau trên bàn.

Châu nghiêng người nhìn gần hơn. Lần này, lần đầu tiên trong buổi sáng hôm đó, có gì đó thay đổi trên khuôn mặt ông — một sự căng thẳng rất nhỏ ở khóe mắt, không đến mức gọi là biểu cảm, nhưng Khoa sau mười năm quen biết đã học cách đọc những tín hiệu nhỏ như vậy.

“Sao vậy?” Khoa hỏi.

Châu không trả lời ngay. Ông nhìn ba tấm ảnh thêm một lúc nữa, rồi đứng dậy đi về phía kệ sách, lần tìm một cuốn gì đó trong một khoảnh khắc mà Khoa thấy như dài hơn thực tế. Cuối cùng ông rút ra một tập tài liệu đóng bìa cứng màu xanh — loại tài liệu học thuật dày, chữ Nga trên bìa — và quay lại bàn.

“Ba người phụ nữ trong ba tấm ảnh,” Châu nói, giọng bằng phẳng như khi ông giảng bài, “trông giống nhau.”

Khoa nhìn lại ba tấm ảnh. Chất lượng không tốt — ảnh cũ, đã bạc màu, ánh sáng mỗi tấm mỗi khác. Nhưng…

“Anh nói thật không?”

“Cùng vóc dáng. Cùng kiểu tóc ngắn. Cùng cách đứng — tay che nắng, nghiêng đầu sang trái.” Châu chỉ vào từng chi tiết một cách bình tĩnh. “Tôi không nói đây là cùng một người. Tôi nói ba người đàn ông này đang giữ ảnh của ba người phụ nữ trông rất giống nhau.”

Khoa nhìn lại. Lần này chậm hơn.

Ông ta đúng.

“Điều đó có nghĩa là gì?” Khoa hỏi, dù đã bắt đầu có cảm giác rằng mình sẽ không thích câu trả lời.

Châu mở tập tài liệu bìa xanh ra, lật đến một trang có đầy những ký hiệu và biểu đồ mà Khoa không hiểu gì, và đặt ngón tay lên một đoạn văn được gạch chân bằng mực đỏ.

“Anh có bao giờ nghe đến khái niệm kích hoạt ký ức chấn thương chưa?”

📝 1,945 từ 📅 08/06/2026 👁 8 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →
Ký Ức Cuối Cùng

Ký Ức Cuối Cùng

Tác giả: Cao Duy Hải

Trạng thái: Đang tiến hành

Số chương: 2

Đánh giá: ⭐ 10/10

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!