HUYẾT KỲ

Chương 2 – Ba Trăm Võ Giả

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Sáng hôm sau.

Tin tức về Huyết Kỳ đã lan khắp Thăng Long.

Không còn ai bàn chuyện khác.

Từ quán trà ven đường đến tửu lâu sang trọng, từ dân phu khuân vác đến các công tử quyền quý, tất cả đều nói về cùng một điều.

Một vạn lượng bạc.

Năm trăm mẫu ruộng.

Tước vị thế tập.

Và quyền cướp đoạt công khai được triều đình thừa nhận.

Đó là phần thưởng đủ để khiến người ta liều mạng.


Trần Vũ gần như thức trắng đêm.

Mảnh vải đỏ vẫn nằm trên bàn.

Hắn đã xem đi xem lại hàng chục lần.

Không có dấu hiệu nào khác.

Không tên người gửi.

Không địa điểm.

Không lời giải thích.

Chỉ một câu duy nhất.

Nếu muốn gặp lại nàng…

Hãy tham gia Huyết Kỳ.

Một cái bẫy?

Có thể.

Một lời nói dối?

Cũng có thể.

Nhưng nếu chỉ có một phần vạn cơ hội là thật…

Hắn cũng không thể bỏ qua.


Khi mặt trời lên khỏi mái ngói phía đông thành.

Trần Vũ bước ra đường.

Điểm đăng ký nằm trước Võ Trường Thiên Đức.

Nơi từng dùng để tuyển quân.

Bây giờ.

Người đông như kiến.

Hàng dài nối thành nhiều lớp.

Quan binh đứng kiểm soát trật tự.

Tiếng cãi vã.

Tiếng khoe khoang.

Tiếng đe dọa.

Đủ loại âm thanh trộn lẫn.


Một gã lực lưỡng để trần nửa thân trên đang vỗ ngực ầm ầm.

“Ta là Trương Mãng!”

“Ở Hắc Nham Cốc chưa ai dám cản đường ta!”

“Đến lúc cướp được lá cờ, các ngươi đừng trách lão tử không cảnh báo trước!”

Đám đông lập tức tránh xa.

Nhiều người nhận ra cái tên ấy.

Trương Mãng.

Biệt hiệu Đồ Tể.

Một tên cướp khét tiếng.

Trên tay dính không ít máu.


Trần Vũ chỉ liếc nhìn rồi tiếp tục đi.

Hắn không muốn gây chú ý.

Ít nhất là lúc này.


Đúng lúc ấy.

Một thân hình nhỏ bé bất ngờ va mạnh vào vai hắn.

“Á!”

Người kia ngã lăn xuống đất.

Một thiếu niên gầy gò chừng mười bảy tuổi.

Mắt sáng.

Mặt mũi lanh lợi.

Trên người chẳng có vẻ gì của cao thủ.


Thiếu niên lập tức nhảy bật dậy.

“Xin lỗi xin lỗi!”

“Ta không cố ý!”

Rồi cậu ta chợt nhìn Trần Vũ.

Đôi mắt mở to.

“Ô!”

“Cao thật.”

Trần Vũ nhíu mày.

“Cái gì?”

“Ta nói huynh cao thật.”

Thiếu niên cười toe.

“Ta là Đặng Tiểu Ngư.”

“Biệt hiệu…”

Cậu ta dừng lại đầy kịch tính.

“…Ảnh Tặc.”


Trần Vũ im lặng vài giây.

“Chưa nghe bao giờ.”

Nụ cười trên mặt Tiểu Ngư lập tức cứng lại.


“Chưa nghe thật à?”

“Ừ.”

“Không ai nghe?”

“Không.”

“Khốn thật.”


Trần Vũ lần đầu tiên cảm thấy muốn bật cười.

Nhưng hắn nhịn được.


Đúng lúc đó.

Tiếng chiêng vang lên.

Một viên quan bước lên đài cao.

“Yên lặng!”

Đám đông dần im tiếng.


Quan viên mở cuộn danh sách.

“Đại Ninh Huyết Kỳ.”

“Hạn mức ba trăm người.”

“Ai muốn tham gia phải ghi danh ngay hôm nay.”


Tiếng bàn tán nổi lên.

Ba trăm người.

Nghe nhiều.

Nhưng so với lượng võ giả kéo tới Thăng Long thì chẳng đáng là bao.


Đăng ký kéo dài tới tận chiều.

Khi mặt trời bắt đầu ngả về tây.

Danh sách cuối cùng được công bố.

Đúng ba trăm cái tên.

Trong đó có:

  • Trần Vũ.
  • Lê Cẩn.
  • Trương Mãng.
  • Nguyễn Lan.
  • Hơn hai trăm võ giả và giang hồ khách khác.

Một cái tên khiến Trần Vũ chú ý.

Dao Quang.

Hắn chưa từng nghe qua.

Nhưng không hiểu sao.

Khi đọc cái tên ấy.

Trong lòng lại xuất hiện cảm giác kỳ lạ.


Buổi chiều.

Các võ giả được dẫn tới doanh trại tạm thời ngoài thành.

Ngày mai.

Huyết Kỳ sẽ chính thức bắt đầu.


Đêm đến.

Không khí trở nên nặng nề.

Ai cũng hiểu.

Rất nhiều người sẽ không sống nổi tới Vân Đồn.


Tiếng cười nói ban ngày biến mất.

Thay vào đó là ánh mắt đề phòng.

Không ai biết người bên cạnh có thể trở thành kẻ giết mình vào ngày mai hay không.


Trần Vũ ngồi một mình bên đống lửa.

Bỗng nhiên.

Một nữ tử bước tới.

Khoác áo xanh sẫm.

Mang theo túi thuốc.

Dung mạo thanh tú nhưng ánh mắt rất lạnh.


“Trần Vũ?”

Nàng hỏi.


“Phải.”


“Ta là Nguyễn Lan.”


Trần Vũ hơi bất ngờ.

Một trong số ít người hắn chú ý trên danh sách.


Nguyễn Lan nhìn hắn vài giây.

Sau đó lấy ra một vật.

Đó là nửa đoạn mũi tên.


“Vai trái.”

Nàng nói.


Trần Vũ cau mày.

“Ý gì?”


“Vết thương cũ.”

Nguyễn Lan đáp.

“Ít nhất tám năm.”

“Thời tiết thay đổi sẽ đau.”


Trần Vũ lập tức cảnh giác.

Nàng đoán đúng hoàn toàn.


Nguyễn Lan bình thản nói tiếp.

“Ta là thầy thuốc.”

“Chỉ muốn xác nhận một chuyện.”


“Chuyện gì?”


Nàng nhìn thẳng vào mắt hắn.

“Người như ngươi.”

“Vì sao lại tham gia Huyết Kỳ?”


Trần Vũ không trả lời.


Nguyễn Lan cũng không hỏi thêm.

Nàng quay người rời đi.

Để lại một câu.

“Hy vọng chúng ta không phải giết nhau.”


Gió đêm thổi qua doanh trại.

Mang theo cảm giác bất an.


Nửa đêm.

Một tiếng hét đột ngột vang lên.

Rồi thêm một tiếng nữa.


Toàn bộ doanh trại bừng tỉnh.

Võ giả đồng loạt rút vũ khí.

Quan binh cầm đuốc lao tới.


Một thi thể nằm giữa bãi đất.

Cổ họng bị cắt.

Chết chưa lâu.


Người chết là một trong ba trăm người tham gia.


Điều đáng sợ nhất không phải cái chết.

Mà là thứ cắm trên ngực hắn.

Một mảnh vải đỏ.


Và trên đó.

Có hình bảy ngôi sao bạc.


Giữa đám đông.

Không ai nhận ra.

Một bóng người đeo mặt nạ bạc đang đứng trên nóc doanh trại.

Lặng lẽ quan sát tất cả.

📝 1,585 từ 📅 13/06/2026 👁 9 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!