HUYẾT KỲ
Chương 3 – Tiếng Trống Khai Sát
Người chết tên là Chu Hạo.
Ba mươi sáu tuổi.
Xuất thân từ một tiêu cục nhỏ ở Thanh Châu.
Không nổi tiếng.
Không có thù oán lớn.
Ít nhất theo những gì quan binh điều tra được trong đêm.
Nhưng điều đó càng khiến mọi người bất an hơn.
Nếu Chu Hạo không có kẻ thù.
Vậy tại sao hắn bị giết?
Hay đúng hơn…
Ai đó muốn gửi một thông điệp.
Giữa doanh trại.
Thi thể vẫn còn nằm trên mặt đất.
Các võ giả đứng thành vòng tròn xung quanh.
Không ai lên tiếng.
Nguyễn Lan ngồi xổm bên xác chết.
Nàng đeo đôi găng vải mỏng.
Cẩn thận kiểm tra vết thương.
Một lát sau.
Nàng đứng dậy.
“Chết vì một nhát dao.”
Một viên quan hỏi:
“Ngươi chắc chứ?”
Nguyễn Lan gật đầu.
“Rất chính xác.”
“Người ra tay không hề do dự.”
“Vết cắt sâu vừa đủ để cắt khí quản.”
“Bao lâu rồi?”
“Hơn một canh giờ.”
Không khí càng thêm nặng nề.
Một canh giờ trước.
Hàng trăm người vẫn đang ngủ quanh đây.
Nhưng chẳng ai phát hiện.
Kẻ giết người đã tới.
Đã ra tay.
Rồi biến mất.
Giống như một bóng ma.
Ở phía ngoài đám đông.
Trần Vũ cúi xuống nhặt mảnh vải đỏ khỏi ngực thi thể.
Quan binh lập tức quát lớn.
“Không được động vào!”
Nhưng Nguyễn Lan lên tiếng.
“Để hắn xem.”
Trần Vũ lật mặt sau.
Không có chữ.
Không có ký hiệu bí mật.
Chỉ có bảy ngôi sao bạc được thêu bằng chỉ rất tinh xảo.
Hắn siết nhẹ mảnh vải.
Trong lòng dâng lên cảm giác quen thuộc khó tả.
Mười năm trước.
Chiếc vòng cổ của con gái hắn cũng mang biểu tượng tương tự.
Đúng lúc ấy.
Một giọng cười khàn khàn vang lên.
“Làm quá lên làm gì?”
Đám đông tách ra.
Trương Mãng bước tới.
Tên Đồ Tể cao gần hai mét.
Vai rộng như gấu.
Hai cánh tay đầy sẹo.
Hắn nhìn xác chết rồi nhổ nước bọt xuống đất.
“Ngày mai kiểu gì cũng có người chết.”
“Chết sớm hay chết muộn khác gì nhau?”
Nhiều người lập tức nổi giận.
Nhưng chẳng ai dám lên tiếng.
Trương Mãng nổi tiếng hung bạo.
Ai gây sự với hắn thường không sống lâu.
“Đồ súc sinh.”
Một giọng nữ vang lên.
Tất cả quay lại.
Nguyễn Lan đang nhìn Trương Mãng.
Ánh mắt lạnh như băng.
Nụ cười trên mặt Trương Mãng biến mất.
“Ngươi nói gì?”
Nguyễn Lan bình thản đáp:
“Ta nói ngươi là đồ súc sinh.”
Không khí đông cứng.
Ai cũng biết.
Nếu Trương Mãng nổi điên ở đây.
Máu sẽ đổ ngay lập tức.
Hai người nhìn nhau.
Một nhịp.
Hai nhịp.
Ba nhịp.
Rồi Trương Mãng bỗng bật cười lớn.
“Hay!”
“Con đàn bà này có gan.”
Hắn chỉ tay vào Nguyễn Lan.
“Ta nhớ mặt ngươi rồi.”
Nói xong.
Hắn quay người bỏ đi.
Mọi người đồng loạt thở phào.
Nhưng Trần Vũ biết.
Chuyện này chưa kết thúc.
Những kẻ như Trương Mãng không bao giờ quên sự sỉ nhục.
Sáng hôm sau.
Tiếng trống vang lên từ thành Thăng Long.
Một tiếng.
Hai tiếng.
Ba tiếng.
Toàn bộ doanh trại thức dậy.
Ngày đầu tiên của Huyết Kỳ đã tới.
Hơn hai trăm quan binh đứng thành hàng.
Dẫn ba trăm người tham gia tới quảng trường phía bắc thành.
Ở đó.
Một cây cột cao hơn mười trượng được dựng lên.
Trên đỉnh.
Lá cờ đỏ đang tung bay trong gió.
Huyết Kỳ.
Thứ khiến cả thiên hạ phát cuồng.
Bên dưới.
Một vị quan già bước lên đài.
“Nghe đây!”
Giọng ông vang khắp quảng trường.
“Kể từ giờ phút này.”
“Huyết Kỳ chính thức bắt đầu.”
“Người giữ cờ sẽ trở thành mục tiêu của tất cả.”
“Các ngươi có ba mươi ngày.”
“Từ Thăng Long đến Vân Đồn.”
“Chỉ người cuối cùng mang cờ tới đích mới là kẻ chiến thắng.”
Ông dừng lại.
Ánh mắt quét qua đám đông.
“Nhớ kỹ.”
“Triều đình sẽ không can thiệp.”
“Muốn sống.”
“Hãy tự mình giành lấy.”
Tiếng trống chiến vang lên.
ẦM!
ẦM!
ẦM!
Không khí lập tức bùng nổ.
Ba trăm võ giả lao về phía cột cờ như đàn sói đói.
Tiếng hò hét vang trời.
Tiếng kiếm rút khỏi vỏ.
Tiếng chân dẫm lên đất.
Mọi thứ diễn ra trong nháy mắt.
Một người leo lên cột trước.
Chỉ còn vài thước nữa là chạm tới lá cờ.
Vèo!
Một thanh phi đao bay tới.
Phập!
Cắm thẳng vào cổ họng hắn.
Người kia rơi xuống.
Chết ngay tại chỗ.
Tiếng hét kinh hãi vang lên.
Máu đầu tiên đã đổ.
Nhưng chẳng ai dừng lại.
Ngược lại.
Đám đông càng điên cuồng hơn.
Trần Vũ không lao lên.
Hắn đứng ngoài quan sát.
Ánh mắt lạnh lùng.
Chiến trường đã dạy hắn một điều.
Người lao lên đầu tiên thường chết nhanh nhất.
Quả nhiên.
Chỉ trong thời gian uống cạn một chén trà.
Đã có bảy người ngã xuống.
Một số bị thương.
Một số bị giết.
Một số bị chính đồng minh phản bội.
Đó mới là bản chất của Huyết Kỳ.
Không phải cuộc thi.
Mà là cuộc săn người.
Giữa hỗn loạn.
Một bóng người bất ngờ nhảy lên cột.
Nhanh như chim én.
Là Đặng Tiểu Ngư.
“Ha ha!”
“Các vị đại ca!”
“Cờ này tiểu đệ xin nhận!”
Tiếng cười còn chưa dứt.
Một thanh trường đao đã bổ xuống.
Tiểu Ngư biến sắc.
May mắn né được trong gang tấc.
Nhưng cũng ngã khỏi cột.
Lăn mấy vòng trên mặt đất.
“Khốn thật!”
“Suýt chết rồi!”
Không ít người bật cười.
Tên nhóc này đúng là gan lớn hơn trời.
Đúng lúc ấy.
ẦM!
Một thân hình khổng lồ phá thẳng vào đám đông.
Trương Mãng.
Hắn tung một quyền.
Một võ giả bị đánh bay xa hơn một trượng.
Máu phun thành vòi.
Không ai dám cản.
Tên Đồ Tể gầm lên:
“Cút hết cho lão tử!”
Rồi lao thẳng tới cột cờ.
Lần này.
Không ai ngăn được hắn.
Từng bước.
Từng bước.
Hắn leo lên.
Chạm vào lá cờ đỏ.
Và giật mạnh.
Huyết Kỳ rời khỏi cột.
Trong khoảnh khắc đó.
Toàn bộ quảng trường im bặt.
Trương Mãng đứng trên cao.
Tay cầm lá cờ đỏ nhuộm máu.
Cười như một con thú dữ.
“Ta có cờ rồi.”
“Giỏi thì tới lấy!”
Ở phía dưới.
Trần Vũ nhìn lên.
Ánh mắt chậm rãi thay đổi.
Bởi ngay khi Trương Mãng giật lá cờ xuống.
Một vật nhỏ rơi khỏi mép cờ.
Một chiếc vòng cổ cũ.
Trái tim Trần Vũ như ngừng đập.
Đó chính là chiếc vòng của con gái hắn.
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!