HUYẾT KỲ

Chương 6 – Rừng Nuốt Người

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Tin tức lan nhanh hơn cả ngựa chiến.

Chưa đầy nửa ngày.

Gần như toàn bộ người tham gia Huyết Kỳ đều biết một cái tên mới.

Trần Vũ.

Người đang giữ Huyết Kỳ.


Và điều đó đồng nghĩa với một việc.


Tất cả sẽ săn hắn.


Mặt trời dần ngả về tây.

Rừng Yên Thế hiện ra trước mắt.


Đây là khu rừng lớn nhất trên tuyến đường tới Vân Đồn.

Trải dài hàng trăm dặm.


Dân địa phương gọi nó bằng một cái tên khác.

Rừng Nuốt Người.


Người đi vào chưa chắc đi ra.


Không phải vì mãnh thú.

Không phải vì ma quỷ.


Mà vì con người.


Suốt nhiều năm.

Nơi đây là địa bàn của:

  • Cướp rừng.
  • Thợ săn.
  • Những kẻ đào tẩu.
  • Các nhóm phản loạn.

Ngay cả quan binh cũng ít khi tiến sâu.


Bây giờ.

Ba trăm võ giả phải đi xuyên qua nó.


Và Trần Vũ đang là con mồi lớn nhất.



Trên một gò đất thấp.

Trần Vũ quan sát khu rừng phía trước.


Bên cạnh là Đặng Tiểu Ngư.


Tên nhóc này đã bám theo hắn từ lúc rời khỏi khu vực giao chiến.


“Trần đại ca.”


“Ừ.”


“Ta có thể hỏi một chuyện không?”


“Không.”


“…”


Tiểu Ngư chớp mắt.


“Ta còn chưa hỏi.”


“Vậy thì càng không.”


Tiểu Ngư méo mặt.


Nhưng chỉ vài giây sau đã cười toe trở lại.


“Đúng là người thú vị.”


Trần Vũ nhìn cậu.


Không hiểu vì sao.


Tên nhóc này sống được đến giờ là một kỳ tích.


Ở Huyết Kỳ.

Người nói nhiều thường chết sớm.


Nhưng Đặng Tiểu Ngư dường như không biết sợ.



Ngay lúc ấy.


Một mũi tên bất ngờ lao tới.


Vèo!


Trần Vũ lập tức nghiêng đầu.


Mũi tên sượt qua má.


Cắm phập vào thân cây phía sau.


Tiểu Ngư tái mặt.


“Có mai phục!”



Ba bóng người xuất hiện giữa rừng.


Tất cả đều đeo khăn đỏ.


Một trong số đó cười lạnh.


“Để lại cờ.”


“Có thể tha mạng.”


Trần Vũ nhìn bọn chúng.


Không hề đáp lời.


Ánh mắt hắn chuyển sang mũi tên.


Chất lượng tốt.


Lông vũ màu đen.


Không phải loại hàng mà sơn tặc bình thường có thể dùng.


Đám người này có chuẩn bị.


Và rất có thể.


Đã theo dõi hắn từ trước.



Tên cầm đầu rút kiếm.


“Giết.”


Ba người lập tức lao lên.


Tiểu Ngư biến sắc.


“Chúng ta chạy đi!”


Nhưng Trần Vũ không nhúc nhích.


Hắn chỉ hỏi.


“Ngươi chạy nhanh không?”


“Hả?”


“Chạy nhanh không?”


“Khá nhanh.”


“Tốt.”


“Để làm gì?”


Trần Vũ chỉ về phía bên trái.


“Chạy.”


“À?”


Tiểu Ngư chưa kịp hiểu.


Trần Vũ đã đá mạnh vào thân cây bên cạnh.


Rắc!


Một đoạn thân cây mục gãy đổ.


Chặn ngang đường lao tới của hai tên kiếm khách.


Cùng lúc.


Hắn rút đao.


Keng.


Tiếng kim loại vang lên.


Tên cung thủ phía sau lập tức bắn tiếp.


Vèo!


Vèo!


Hai mũi tên liên tiếp.


Nhưng Trần Vũ đã lao tới.


Nhanh tới mức khó tin với thân hình lớn như vậy.


Khoảng cách mười bước.


Tám bước.


Năm bước.


Ba bước.


Tên cung thủ hoảng hốt.


Quá gần.


Hắn chưa kịp giương cung lần nữa.


Thanh đao đã tới.


Bốp!


Không phải lưỡi đao.


Là sống đao.


Tên cung thủ bị đánh văng.


Ngất ngay tại chỗ.



Hai tên còn lại vừa vòng qua thân cây đổ.


Một kẻ hét lên.


“Bao vây hắn!”


Nhưng vừa dứt lời.


Một bóng đen từ trên cây rơi xuống.


Đặng Tiểu Ngư.


“Bất ngờ chưa?”


Tên nhóc dùng cả hai chân đạp vào mặt đối phương.


Không mạnh.


Nhưng đủ khiến hắn mất thăng bằng.


Trần Vũ lập tức chớp lấy cơ hội.


Bốp!


Một cú thúc khuỷu tay.


Tên kia gục xuống.


Tên cuối cùng thấy vậy.


Lập tức quay đầu bỏ chạy.


Không chút do dự.



Tiểu Ngư há hốc miệng.


“Thắng rồi?”


“Chưa.”


Trần Vũ nhìn sâu vào khu rừng.


Ánh mắt lạnh dần.


“Từ đầu tới giờ.”


“Hắn chưa xuất hiện.”



Tiểu Ngư giật mình.


“Còn người khác?”



Gần như ngay lập tức.


Một cảm giác nguy hiểm ập tới.


Trần Vũ xoay người.


Vèo!


Một mũi tên từ nơi cực xa lao tới.


Nhanh hơn tất cả những mũi tên trước đó.


Phập!


Nó cắm vào thân cây ngay sau lưng hắn.


Ngập gần hết thân tên.


Tiểu Ngư tái mặt.


Nếu lệch nửa tấc.


Người chết sẽ là Trần Vũ.



Xa xa.


Trên ngọn cây cao nhất.


Một nam nhân lực lưỡng đang hạ cây cung xuống.


Bộ râu rậm.


Đôi mắt như sói.


Ông nhìn Trần Vũ.


Rồi bật cười.


“Khá lắm.”


“Cuối cùng cũng gặp được một kẻ đáng giá.”



Trần Vũ nhìn lại.


Lần đầu tiên từ khi vào Huyết Kỳ.


Hắn cảm nhận được áp lực thực sự.


Người này.


Khác hoàn toàn đám vừa rồi.


Một cao thủ thật sự.


Người đàn ông vác cung lên vai.


Nói lớn:


“Nhớ tên ta.”


“Phạm Hổ.”


“Ngày mai.”


“Ta sẽ tới lấy lá cờ đó.”


Nói xong.


Ông xoay người.


Biến mất giữa biển cây.



Tiểu Ngư nuốt nước bọt.


“Trần đại ca…”


“Ta có linh cảm rất xấu.”


Trần Vũ nhìn mũi tên vẫn rung nhẹ trên thân cây.


Rồi chậm rãi nhổ nó ra.


Một chữ được khắc trên cán tên.


HỔ


Người này không chỉ mạnh.


Mà còn cực kỳ tự tin.


Trần Vũ biết.


Đêm đầu tiên trong Rừng Yên Thế sẽ không hề yên bình.


Và cuộc săn hắn vừa bước sang một cấp độ mới.

📝 1,501 từ 📅 16/06/2026 👁 7 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!