HUYẾT KỲ

Chương 5 – Sói Biên Ải

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Keng.

Thanh kiếm rời khỏi vỏ.

Âm thanh trong trẻo vang lên giữa khu rừng tĩnh lặng.


Lê Cẩn đứng bất động.

Kiếm trong tay.

Ánh mắt bình thản.


Nhưng chính sự bình thản ấy lại khiến Trương Mãng cảm thấy khó chịu.


Tên Đồ Tể đã giết rất nhiều người.

Hắn hiểu một điều.

Người càng tự tin.

Càng nguy hiểm.


“Ngươi thật sự muốn chết?”

Trương Mãng hỏi.


Lê Cẩn không trả lời.


Hắn chỉ bước lên một bước.


Rồi thêm một bước nữa.


Chậm rãi.


Như đang đi dạo trong sân nhà.


Điều đó khiến Trương Mãng nổi giận.


“Khốn kiếp!”


Hắn gầm lên.


Thanh đại đao dài gần một trượng lập tức bổ xuống.


ẦM!


Mặt đất nổ tung.


Đất đá bắn khắp nơi.


Nhưng vị trí Lê Cẩn vừa đứng đã trống không.


Quá nhanh.


Ngay cả Trần Vũ đang quan sát từ xa cũng phải nheo mắt.


Lê Cẩn xuất hiện bên trái Trương Mãng.


Kiếm đâm tới.


Trương Mãng phản ứng cực nhanh.

Lập tức xoay người chém ngang.


Keng!


Kiếm và đao va chạm.


Tia lửa bắn ra.


Hai người tách nhau.


Trương Mãng lùi ba bước.


Lê Cẩn lùi nửa bước.


Sắc mặt Trương Mãng bắt đầu thay đổi.


Tên kiếm khách này mạnh hơn dự đoán.


Rất nhiều.


“Khá lắm.”


Hắn cười gằn.


“Đáng để ta nghiêm túc.”


Cơ bắp toàn thân phồng lên.


Những đường gân nổi rõ như rễ cây.


Đây là tuyệt kỹ nổi tiếng của hắn.

Thiết Hùng Công.


Khi vận công tới cực hạn.


Sức mạnh tăng lên gấp bội.


Trương Mãng lao tới.


ẦM!


ẦM!


ẦM!


Mỗi bước chân đều khiến mặt đất rung nhẹ.


Thanh đại đao quét ngang.


Một cây cổ thụ phía sau bị chém gãy đôi.


Nhưng Lê Cẩn vẫn né được.


Hắn như chiếc lá trong gió.


Không đối kháng trực diện.


Chỉ liên tục dịch chuyển.


Liên tục tránh né.


Trương Mãng càng đánh càng tức.


“Lão tử ghét nhất loại chuột nhắt như ngươi!”


Lê Cẩn cuối cùng cũng lên tiếng.


“Ta cũng ghét.”


“Ghét cái gì?”


“Những kẻ tưởng sức mạnh là tất cả.”


Lời vừa dứt.


Kiếm quang lóe lên.


Một đường.


Rồi hai đường.


Rồi ba đường.


Nhanh tới mức mắt thường khó theo kịp.


Phập!


Máu bắn ra.


Trương Mãng lùi mạnh về sau.


Vai trái xuất hiện một vết chém sâu.


Lần đầu tiên kể từ khi Huyết Kỳ bắt đầu.


Hắn bị thương.


Không khí đột nhiên yên lặng.


Những võ giả đuổi theo phía sau cũng vừa tới nơi.


Tất cả đều chết lặng.


Bởi ai cũng biết Trương Mãng mạnh tới mức nào.


Thế nhưng.


Hắn đang bị áp đảo.


“Đó là…”


“Lạc Vũ Thập Tam Kiếm…”


Một người lắp bắp.


“Kiếm Quỷ thật sự.”


Tin đồn không hề phóng đại.


Lê Cẩn đúng là quái vật.


Trần Vũ vẫn im lặng.


Nhưng ánh mắt hắn không nhìn kiếm.


Mà nhìn lá cờ.


Huyết Kỳ vẫn nằm trong tay Trương Mãng.


Và hắn cần tới gần nó.


Cần kiểm tra xem còn dấu vết nào liên quan tới Trần Dao hay không.


Trong lúc ấy.


Trương Mãng biết mình không thể kéo dài nữa.


Tên kiếm khách này quá nguy hiểm.


Nếu tiếp tục.

Hắn sẽ chết.


Ánh mắt hắn đảo nhanh.


Rồi đột nhiên nhìn thấy Trần Vũ.


Một ý nghĩ lóe lên.


Khóe miệng hắn nhếch lên.


“Muốn cờ phải không?”


Hắn bất ngờ xoay người.


Ném mạnh Huyết Kỳ về phía Trần Vũ.


Vèo!


Lá cờ bay giữa không trung.


Tất cả mọi người cùng quay đầu.


Theo bản năng.


Trần Vũ đưa tay bắt lấy.


Ngay khoảnh khắc ấy.


Hắn lập tức hiểu mình vừa gặp rắc rối.


Bởi hàng chục ánh mắt đã đổ dồn vào hắn.


Người giữ cờ mới.


Theo luật Huyết Kỳ.


Chính là mục tiêu của tất cả.


Trương Mãng cười điên dại.


“Ta không giữ nữa!”


“Muốn lấy thì tìm hắn!”


Đám đông lập tức chuyển hướng.


Nhiều người rút vũ khí.


Ánh mắt trở nên tham lam.


Trần Vũ nhìn lá cờ trong tay.


Rồi nhìn những kẻ đang tiến tới.


Thở dài.


“Một đám ngu.”


Một gã đao khách lao lên đầu tiên.


“Đưa cờ đây!”


Hắn chưa tới gần.


Trần Vũ đã bước lên.


Bốp!


Một quyền.


Gã kia bay ngược trở lại.


Ngất ngay tại chỗ.


Cả khu rừng im bặt.


Trần Vũ cắm cán cờ xuống đất.


Rút thanh đao cũ sau lưng.


Lưỡi đao đầy vết xước.


Không đẹp.


Không nổi tiếng.


Nhưng thứ đó từng theo hắn qua chiến trường.


Ánh mắt Trần Vũ dần thay đổi.


Không còn là phu khuân vác ở bến sông.


Không còn là người đàn ông sống lặng lẽ suốt mười năm.


Mà là đội trưởng biên quân từng khiến quân địch khiếp sợ.


Sói Biên Ải.


Cái tên từng bị lãng quên.


Đang thức tỉnh.


Một cơn gió thổi qua khu rừng.


Lá Huyết Kỳ phần phật tung bay.


Xa xa.


Một bóng người đeo mặt nạ bạc đứng trên vách đá.


Lặng lẽ nhìn xuống.


Khi thấy Trần Vũ.


Bàn tay người đó khẽ siết lại.


Rất nhẹ.


Như đang cố kìm nén một cảm xúc nào đó.


Rồi bóng người quay lưng.

Biến mất giữa rừng sâu.


Không ai biết.


Cuộc săn thực sự.


Mới chỉ bắt đầu.

📝 1,442 từ 📅 14/06/2026 👁 4 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!