HUYẾT KỲ
Chương 8 – Dấu Chân Sói
Sáng ngày thứ ba.
Rừng Yên Thế chìm trong màn sương dày đặc.
Ánh mặt trời chỉ lọt xuống được từng vệt nhỏ giữa những tán cây cổ thụ.
Không khí ẩm lạnh.
Mùi đất và lá mục bao trùm khắp nơi.
Đêm qua không ai ngủ ngon.
Ngay cả Đặng Tiểu Ngư cũng im lặng hiếm thấy.
Mười hai người tập kích.
Ba người bị bắn chết trong nháy mắt.
Điều đó đủ khiến bất kỳ ai hiểu rằng Huyết Kỳ không còn là trò chơi của những kẻ thích phiêu lưu.
Nó là chiến trường.
Và chiến trường sẽ không cho cơ hội thứ hai.
Ba người tiếp tục tiến sâu vào rừng.
Trần Vũ đi đầu.
Nguyễn Lan phía sau.
Đặng Tiểu Ngư chịu trách nhiệm quan sát hai bên.
Đó không phải sắp xếp ngẫu nhiên.
Sau hai ngày.
Họ bắt đầu hình thành sự phối hợp tự nhiên.
Một người từng trải chiến trận.
Một người giỏi y thuật.
Một người nhanh nhẹn và tinh mắt.
Dù chưa ai thừa nhận.
Nhưng họ đã trở thành một đội.
Khoảng giữa trưa.
Trần Vũ đột ngột dừng lại.
“Có chuyện.”
Nguyễn Lan lập tức cảnh giác.
Tiểu Ngư nhìn quanh.
“Địch?”
Trần Vũ lắc đầu.
Hắn ngồi xuống.
Nhìn mặt đất.
Dưới lớp lá mục có một dấu chân.
Rất sâu.
Tiểu Ngư nhìn một lúc.
“Chỉ là dấu chân thôi mà.”
“Không.”
Trần Vũ chỉ xuống đất.
“Nhìn kỹ.”
Nguyễn Lan lập tức hiểu.
Dấu chân không phải của một người.
Mà của rất nhiều người.
Ít nhất hai mươi.
Và tất cả đều đi cùng một hướng.
Tiểu Ngư nuốt nước bọt.
“Họ đang săn ai?”
Trần Vũ nhìn lá Huyết Kỳ trên lưng mình.
Không cần trả lời.
Hắn đứng dậy.
“Đi đường khác.”
Nhưng vừa bước được vài bước.
Một tiếng nổ vang lên.
ẦM!
Mặt đất phía trước sụp xuống.
Một hố bẫy khổng lồ xuất hiện.
Nếu đi thêm hai bước nữa.
Có lẽ cả ba đã rơi xuống.
Tiểu Ngư tái mặt.
“Bẫy!”
Trần Vũ nhìn quanh.
Ánh mắt lạnh dần.
“Có người đang điều khiển khu rừng này.”
Không lâu sau.
Họ tìm thấy câu trả lời.
Một xác chết treo trên cây.
Nam nhân khoảng bốn mươi tuổi.
Mặc trang phục võ giả.
Đã chết ít nhất một ngày.
Điều đáng chú ý không phải thi thể.
Mà là thứ khắc trên thân cây phía sau.
Một con sói.
Được vẽ bằng máu.
Đặng Tiểu Ngư rùng mình.
“Đây là cái gì?”
Nguyễn Lan quan sát vết khắc.
“Không phải ngẫu nhiên.”
“Có người cố ý để lại.”
Trần Vũ không nói gì.
Bởi hắn đã từng nhìn thấy biểu tượng này.
Nhiều năm trước.
Ở biên giới phía bắc.
Một toán trinh sát tinh nhuệ từng sử dụng dấu hiệu tương tự.
Đó là ký hiệu của những người chuyên săn người trong rừng.
Bất chợt.
Một tiếng huýt sáo vang lên từ xa.
Rất ngắn.
Nhưng đủ để khiến Trần Vũ biến sắc.
Hắn lập tức rút đao.
“Nấp!”
Ba người lao vào sau những thân cây lớn.
Gần như cùng lúc.
Vèo!
Vèo!
Vèo!
Hàng loạt mũi tên cắm xuống nơi họ vừa đứng.
Một nhóm người xuất hiện giữa rừng.
Khoảng mười lăm người.
Tất cả mặc áo da màu xám.
Di chuyển cực kỳ đồng bộ.
Như một bầy sói.
Tên dẫn đầu có vết sẹo dài ngang mặt.
Ánh mắt hung dữ.
Hắn nhìn quanh.
“Ta biết các ngươi ở đây.”
Không ai đáp.
Tên kia cười nhạt.
“Được.”
“Vậy ta sẽ lôi các ngươi ra.”
Hắn giơ tay.
Những kẻ phía sau đồng loạt rút dao.
Đúng lúc ấy.
Một bóng người bất ngờ xuất hiện trên cành cây phía trên.
Không ai biết hắn tới từ lúc nào.
Một nam nhân mặc áo đen.
Đeo mặt nạ bạc.
Ngân Diện.
Toàn bộ nhóm áo xám lập tức cảnh giác.
Tên thủ lĩnh lùi nửa bước.
“Ngươi là ai?”
Ngân Diện không trả lời.
Hắn chỉ nhìn lá Huyết Kỳ trên lưng Trần Vũ.
Rồi nhìn Trần Vũ.
Ánh mắt sau mặt nạ vô cùng phức tạp.
Như đang xác nhận điều gì đó.
Khoảnh khắc tiếp theo.
Hắn biến mất.
Nhanh tới mức mắt thường không theo kịp.
Phập!
Máu bắn lên.
Một thành viên áo xám ngã xuống.
Cổ họng bị cắt đứt.
Phập!
Người thứ hai chết.
Phập!
Người thứ ba.
Chỉ trong vài hơi thở.
Ba mạng người biến mất.
Nhóm áo xám hoàn toàn hỗn loạn.
Tên thủ lĩnh gào lên.
“Giết hắn!”
Nhưng không ai kịp.
Ngân Diện đã biến mất lần nữa.
Như một cái bóng.
Như một cơn ác mộng.
Trần Vũ nhìn cảnh tượng đó.
Lần đầu tiên từ đầu Huyết Kỳ.
Hắn cảm nhận được một đối thủ vượt xa tiêu chuẩn thông thường.
Người này…
Có thể còn nguy hiểm hơn cả Lê Cẩn.
Vài phút sau.
Ngân Diện đã rời đi.
Để lại năm thi thể trên mặt đất.
Nhóm áo xám tan tác bỏ chạy.
Không còn ý chí chiến đấu.
Khu rừng trở lại yên tĩnh.
Nhưng trong lòng Trần Vũ xuất hiện thêm một câu hỏi.
Người đeo mặt nạ bạc đó là ai?
Và tại sao hắn liên tục xuất hiện quanh mình?
Xa xa.
Trên một vách đá phủ đầy sương.
Ngân Diện đứng lặng.
Tay phải siết chặt chuôi kiếm.
Dưới lớp mặt nạ.
Một giọt nước mắt lặng lẽ rơi xuống.
Không ai nhìn thấy.
Ngay cả chính hắn cũng không nhận ra.
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!