HUYẾT KỲ

Chương 11 – Kẻ Đi Săn

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Đêm thứ tư trong rừng Yên Thế.

Lần đầu tiên kể từ khi Huyết Kỳ bắt đầu, Trần Vũ ngủ được một giấc trọn vẹn.

Không phải vì an toàn.

Mà vì có người gác đêm.


Phạm Hổ đang ngồi trên một cành cây lớn.

Trường cung đặt ngang đầu gối.

Mắt nhìn màn đêm.


Ông giống một thợ săn hơn là võ giả.

Kiên nhẫn.

Lặng lẽ.

Nguy hiểm.


Bên dưới.

Đặng Tiểu Ngư ngủ say như chết.

Ngáy rất to.


Nguyễn Lan cuối cùng không chịu nổi.

Ném một hòn đá vào đầu cậu.


Cộp.


“A!”

Tiểu Ngư bật dậy.


“Có địch à?”


“Không.”

Nguyễn Lan đáp.


“Vậy sao đánh ta?”


“Ngươi ngáy.”


“…”


Tiểu Ngư nằm xuống.

Nhưng không dám ngáy nữa.


Khóe môi Trần Vũ hơi nhếch lên.

Một nụ cười rất nhẹ.



Sáng hôm sau.

Sương tan.


Bốn người tiếp tục lên đường.


Ra khỏi khu vực cây cổ thụ không lâu.

Họ phát hiện điều bất thường.


Quá yên tĩnh.


Không có mai phục.

Không có truy đuổi.

Không có kẻ săn cờ.


Sau bốn ngày liên tục bị tập kích.

Sự yên tĩnh này còn đáng sợ hơn chiến đấu.


Phạm Hổ cũng nhận ra.


“Có gì đó không đúng.”


Trần Vũ gật đầu.


“Quá dễ dàng.”


Một người tham gia Huyết Kỳ giữ lá cờ.

Đáng lẽ phải bị truy sát không ngừng.


Nhưng từ sáng đến trưa.

Không gặp bất kỳ ai.


Điều đó chỉ có hai khả năng.


Hoặc đối thủ bỏ cuộc.


Hoặc đang chuẩn bị thứ gì đó lớn hơn.



Đến giữa trưa.

Họ tìm thấy câu trả lời.


Một thi thể.


Rồi thi thể thứ hai.


Thi thể thứ ba.



Tất cả đều là người tham gia Huyết Kỳ.


Không ai còn sống.


Không ai mang dấu hiệu chống cự rõ ràng.


Giống như bị giết rất nhanh.


Rất gọn.



Nguyễn Lan kiểm tra.


“Không quá một canh giờ.”


Phạm Hổ nhìn vết thương.


Một nhát.


Đều là một nhát.


Không thừa.

Không thiếu.



Trần Vũ nhìn khu rừng phía trước.


Một cảm giác quen thuộc xuất hiện.


Đây không phải cách giết của cướp.

Không phải cách giết của võ giả nóng nảy.


Mà là cách giết của người chuyên săn người.



Kẻ đó không chiến đấu.


Kẻ đó hành quyết.



Bất chợt.

Một tiếng động vang lên phía trước.


Rắc.


Tiếng cành cây gãy.


Tất cả lập tức cảnh giác.



Một bóng người xuất hiện.


Áo vải xám.


Tuổi khoảng hai mươi lăm.


Khuôn mặt bình thường.


Không có gì đặc biệt.


Điều đặc biệt duy nhất là hắn đang kéo theo một xác chết.



Người chết vẫn còn nóng.


Máu chưa khô.



Hắn nhìn nhóm Trần Vũ.


Nhóm Trần Vũ nhìn hắn.


Không ai nói gì.



Sau vài nhịp thở.


Người thanh niên lên tiếng trước.


“Các ngươi cũng tham gia Huyết Kỳ?”



Tiểu Ngư suýt bật cười.


“Câu hỏi này hơi thừa.”



Thanh niên gật đầu.


“Cũng đúng.”



Hắn nhìn lá cờ trên lưng Trần Vũ.


Ánh mắt không thay đổi.



Đó là điều khiến Trần Vũ chú ý nhất.


Những người khác nhìn thấy lá cờ thường có ba phản ứng:


Sợ hãi.


Tham lam.


Hoặc hưng phấn.



Người này không có phản ứng nào.



Giống như đang nhìn một khúc gỗ.



“Ngươi là ai?”

Trần Vũ hỏi.



Thanh niên suy nghĩ một lúc.


Rồi đáp.


“Lương Kình.”



Nguyễn Lan khẽ biến sắc.



Phạm Hổ cũng nheo mắt.



Tiểu Ngư nhìn hai người.


“Ta nên biết cái tên này à?”



Nguyễn Lan đáp khẽ.


“Thiên Hạ Cao Thủ Bảng.”


“Hạng bảy.”



Tiểu Ngư suýt cắn phải lưỡi.


“Hạng bảy?”



Đó là bảng xếp hạng những cao thủ mạnh nhất Đại Ninh.


Một người đứng trong top mười.


Lại xuất hiện ở đây.



Nhưng điều kỳ lạ hơn là…


Lương Kình trông hoàn toàn không giống cao thủ.



Hắn chỉ đứng đó.


Bình thường.


Thậm chí hơi mệt mỏi.



“Ngươi muốn cờ?”

Phạm Hổ hỏi thẳng.



Lương Kình lắc đầu.


“Không.”



Lần này tới lượt Phạm Hổ ngạc nhiên.



“Vậy ngươi tới làm gì?”



Lương Kình nhìn xác chết dưới chân.


Rồi nhìn sâu vào khu rừng.



“Ta đang tìm một người.”



“Ai?”



Lần đầu tiên.


Ánh mắt hắn xuất hiện cảm xúc.



Một loại sát ý lạnh đến tận xương.



“Người giết sư phụ ta.”



Gió rừng bất chợt thổi mạnh.



Ngay lúc đó.


Một vật từ trên cao rơi xuống.


Bịch.



Một cái đầu người.


Lăn giữa nhóm.



Tiểu Ngư hét lên.



Nguyễn Lan lập tức quay đầu nhìn lên.



Trên cành cây.


Một thi thể không đầu đang bị treo ngược.


Máu nhỏ xuống từng giọt.



Cùng lúc.


Một giọng nói vang lên từ sâu trong rừng.


Nhẹ nhàng.


Thậm chí còn mang theo ý cười.



“Cuối cùng…”


“Ta cũng tìm được các ngươi.”



Đồng tử Lương Kình co lại.


Lần đầu tiên từ lúc xuất hiện.


Sắc mặt hắn thay đổi.



“Chính là hắn.”



Bàn tay đặt trên chuôi kiếm.


Siết chặt.



Ở sâu trong bóng tối.


Một bóng người đang chậm rãi bước ra.


Trên vai vác một thanh đao dài nhuốm máu.


Và phía sau hắn.


Là thêm sáu cái xác.

📝 1,388 từ 📅 16/06/2026 👁 6 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!