HUYẾT KỲ

Chương 12 – Quỷ Đao

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Khu rừng chìm vào im lặng.

Không phải sự yên tĩnh bình thường.

Mà là cảm giác nghẹt thở xuất hiện khi con thú săn mồi mạnh nhất bước vào lãnh địa.


Người đàn ông từ từ tiến ra khỏi bóng cây.


Hắn cao hơn Trần Vũ nửa cái đầu.

Vai rộng.

Thân hình rắn chắc.


Thanh đao trên vai dài bất thường.

Lưỡi đao đen sẫm.

Không phản chiếu ánh sáng.


Điều đáng sợ nhất lại là khuôn mặt.


Rất bình thường.


Bình thường đến mức đi ngang qua giữa phố cũng chẳng ai nhớ nổi.


Nhưng đôi mắt hắn.


Hoàn toàn không có cảm xúc.


Giống như mắt của một người đã giết quá nhiều.


Đến mức không còn cảm giác gì với mạng sống.



Lương Kình nhìn chằm chằm vào hắn.


Cơ bắp toàn thân căng cứng.


“Triệu Tàn.”



Người đàn ông hơi nghiêng đầu.


“Ngươi nhận ra ta.”



“Ta tìm ngươi ba năm.”



Triệu Tàn bật cười.


Tiếng cười khàn khàn.


“À.”


“Hóa ra là đệ tử của lão già đó.”



Sát khí trong mắt Lương Kình bùng lên.


“Ngươi nhớ ông ấy.”



Triệu Tàn gật đầu.


“Khá mạnh.”


“Dù chết hơi nhanh.”



Một câu nói.


Khiến không khí đông cứng.



Phạm Hổ cau mày.


Nguyễn Lan siết chặt ngân châm.


Ngay cả Trần Vũ cũng cảm thấy nguy hiểm.


Người này không giống những đối thủ trước đó.


Không phải loại hung hăng.


Mà là loại thực sự xem việc giết người là chuyện bình thường.



Lương Kình rút kiếm.


Keng.


Thanh kiếm vừa ra khỏi vỏ.


Một luồng kiếm ý lạnh lẽo lan khắp khu rừng.



Tiểu Ngư nuốt nước bọt.


“Dọa người thật…”



Triệu Tàn nhìn thanh kiếm.


Rồi gật đầu.


“Tiến bộ hơn sư phụ ngươi.”



ẦM!


Mặt đất dưới chân Lương Kình nổ tung.


Hắn biến mất.



Khoảng cách hai mươi bước.


Mười bước.


Năm bước.


Một bước.



Kiếm tới.


Nhanh như tia chớp.



Keng!


Một tiếng nổ chát chúa vang lên.



Đao và kiếm va chạm.


Sóng khí quét tung lá cây xung quanh.



Tiểu Ngư phải lùi lại hai bước.


Mắt trợn tròn.


“Đây là sức mạnh của cao thủ bảng xếp hạng?”



Hai bóng người giao chiến.


Nhanh đến mức khó nhìn rõ.



Keng!


Keng!


Keng!



Từng tia lửa bắn tung tóe.


Thân cây bị chém đứt.


Đất đá bị cày nát.



Lương Kình tấn công liên tục.


Mỗi kiếm đều hướng tới tử huyệt.


Không có chiêu thức thừa.


Không có động tác đẹp mắt.



Nhưng Triệu Tàn vẫn đỡ được.


Tất cả.



Sau hơn ba mươi chiêu.


ẦM!


Hai người tách ra.



Lương Kình thở nặng hơn.


Triệu Tàn thì không.



Sắc mặt Nguyễn Lan dần nghiêm trọng.



“Không ổn.”



Trần Vũ gật đầu.


Hắn cũng nhìn ra.


Triệu Tàn còn chưa dùng toàn lực.



Đúng lúc ấy.


Triệu Tàn mở miệng.


“Xong chưa?”



Lương Kình không đáp.


Tiếp tục lao tới.



Triệu Tàn thở dài.



“Vậy tới lượt ta.”



Thanh đao màu đen chậm rãi nâng lên.



Khoảnh khắc ấy.


Trần Vũ cảm thấy da đầu tê dại.



Nguy hiểm.


Cực kỳ nguy hiểm.



“Tránh ra!”


Hắn quát lớn.



Nhưng đã muộn.



XẸT!


Một đường đao quang màu đen xé ngang khu rừng.



Không ai nhìn rõ nó xuất hiện thế nào.



Chỉ thấy…


Mười mấy cây cổ thụ phía sau đồng loạt đổ xuống.



ẦM!


ẦM!


ẦM!



Mặt đất rung chuyển.



Lương Kình lùi liên tục.


Áo ngực xuất hiện một đường rách dài.


Máu bắt đầu thấm ra.



Toàn bộ mọi người chết lặng.



Một đao.


Chỉ một đao.


Đã phá thế công của cao thủ hạng bảy.



Triệu Tàn nhìn thanh đao trong tay.


Ánh mắt có chút thất vọng.



“Yếu hơn ta nghĩ.”



Lương Kình nghiến răng.


Lần đầu tiên trong mắt xuất hiện sự chấn động.



Hắn hiểu.


Nếu vừa rồi né chậm nửa nhịp.


Người bị chém đôi sẽ là mình.



Bất chợt.


Triệu Tàn quay đầu.


Nhìn về phía Trần Vũ.



“Ngươi.”



Ánh mắt hắn dừng trên lá Huyết Kỳ.



“Ta nghe nói ngươi đang giữ thứ này.”



Trần Vũ chậm rãi bước lên.


Đứng ngang hàng với Lương Kình.



Phạm Hổ đứng bên trái.


Nguyễn Lan lùi nửa bước.


Tiểu Ngư cũng nuốt nước bọt nhưng không bỏ chạy.



Lần đầu tiên kể từ khi Huyết Kỳ bắt đầu.


Năm người đứng chung một chiến tuyến.



Triệu Tàn nhìn cảnh đó.


Rồi bật cười.



“Hay.”



“Rất hay.”



“Vậy thử xem.”



Thanh đao đen từ từ chỉ xuống đất.



“Bao nhiêu người mới đủ khiến ta nghiêm túc.”



Ở sâu trong khu rừng.


Trên một ngọn cây cao.


Ngân Diện đang lặng lẽ quan sát.



Bàn tay dưới lớp áo choàng khẽ run lên.



Bởi hắn nhận ra Triệu Tàn.



Và biết rõ hơn bất kỳ ai.


Người đàn ông đó đáng sợ đến mức nào.



Dưới lớp mặt nạ bạc.


Môi hắn khẽ mấp máy.


Lần đầu tiên trong truyện.


Một cái tên được thốt ra.


Rất nhỏ.


Nhưng đầy căm hận.


“Dao Quang…”

📝 1,352 từ 📅 16/06/2026 👁 7 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!