HUYẾT KỲ
Chương 13 – Một Đao Chấn Rừng
Dao Quang.
Hai chữ ấy tan vào gió.
Không ai nghe thấy.
Ngoại trừ chính người đeo mặt nạ bạc.
Trên ngọn cây cao.
Ngân Diện nhìn chằm chằm Triệu Tàn.
Ánh mắt dao động dữ dội.
Mười năm.
Hắn đã tìm người này suốt mười năm.
Không.
Phải nói là tìm cái bóng phía sau người này.
Bởi Triệu Tàn chỉ là một lưỡi đao.
Còn kẻ cầm đao vẫn chưa lộ mặt.
Phía dưới.
Khoảng đất trống đã biến thành chiến trường.
Không ai muốn đánh.
Nhưng không ai có quyền lùi.
Triệu Tàn đứng một mình.
Đối diện năm người.
Trần Vũ.
Lương Kình.
Phạm Hổ.
Nguyễn Lan.
Đặng Tiểu Ngư.
Nếu chuyện này truyền ra ngoài.
Không ai tin nổi.
Một người.
Dám đối đầu năm cao thủ.
Nhưng điều đáng sợ là…
Hắn thật sự có tư cách đó.
Lương Kình là người xuất thủ trước.
ẦM!
Kiếm quang bùng nổ.
Một kiếm đâm thẳng yết hầu.
Nhanh.
Chuẩn.
Tàn nhẫn.
Đây mới là thực lực thật sự của cao thủ hạng bảy.
Triệu Tàn nghiêng đầu.
Mũi kiếm lướt qua da.
Đúng lúc ấy.
Vèo!
Mũi tên của Phạm Hổ đã tới.
Một trước.
Một sau.
Khóa kín đường né tránh.
Nhưng Triệu Tàn không né.
Hắn giơ đao.
Keng!
Keng!
Hai mũi tên vỡ nát giữa không trung.
Ngay khoảnh khắc đó.
Trần Vũ đã áp sát.
Đây là lần đầu tiên hắn chủ động tấn công từ đầu trận.
Thanh đao chiến trường bổ xuống.
Không hoa mỹ.
Chỉ có sức mạnh và tốc độ.
ẦM!
Đao va đao.
Mặt đất dưới chân hai người nứt toác.
Trần Vũ cảm thấy cánh tay tê dại.
Sức mạnh của đối phương vượt xa dự tính.
Nhưng hắn không lùi.
Ngược lại.
Tiến thêm nửa bước.
Vai đập thẳng vào ngực Triệu Tàn.
Bát Cực Thiết Sơn Kháo.
Bốp!
Lần đầu tiên.
Triệu Tàn bị đẩy lùi.
Một bước.
Toàn bộ chiến trường chấn động.
Tiểu Ngư há hốc miệng.
“Đẩy lùi được rồi!”
Lương Kình không hề vui.
Ngược lại.
Sắc mặt hắn càng nặng.
Bởi hắn nhìn thấy.
Triệu Tàn đang cười.
Một nụ cười thật sự.
Từ lúc xuất hiện tới giờ.
Lần đầu tiên.
Hắn cảm thấy hứng thú.
“Khá.”
Triệu Tàn nói.
“Rất khá.”
Thanh đao đen nâng lên lần nữa.
ẦM!
Khí thế bùng nổ.
Lá cây xung quanh bị thổi bay.
Đất đá rung chuyển.
Nguyễn Lan biến sắc.
“Cẩn thận!”
Nhưng lời cảnh báo tới chậm.
XẸT!
Đao quang đen lại xuất hiện.
Lần này nhanh hơn.
Mạnh hơn.
Lương Kình là người phản ứng đầu tiên.
Kiếm dựng ngang.
Keng!
Một tiếng nổ vang lên.
Hắn bị đánh bật hơn mười bước.
Máu tràn khỏi khóe miệng.
Phạm Hổ bắn ba mũi tên liên tiếp.
Triệu Tàn xoay người.
Ba mũi tên bị chém đôi.
Trần Vũ lao lên.
Nhưng vừa tới gần.
Bụng hắn trúng một cú đá.
ẦM!
Thân hình bay ngang.
Đập gãy một thân cây lớn.
Nguyễn Lan ném ngân châm.
Triệu Tàn nghiêng đầu.
Toàn bộ ngân châm cắm vào thân cây phía sau.
Chênh lệch quá lớn.
Trong vài nhịp thở.
Đội hình năm người tan vỡ.
Tiểu Ngư đứng chết lặng.
Lần đầu tiên kể từ đầu truyện.
Cậu thực sự cảm thấy sợ hãi.
Người này không phải cao thủ bình thường.
Mà là quái vật.
Triệu Tàn bước từng bước về phía Huyết Kỳ.
Không nhanh.
Nhưng chẳng ai cản nổi.
Lương Kình cố đứng dậy.
Không được.
Trần Vũ chống đao.
Khó khăn.
Phạm Hổ kéo cung.
Cánh tay run lên.
Đúng lúc ấy.
Một giọng nói vang lên từ trên cao.
“Đủ rồi.”
Toàn bộ mọi người cùng ngẩng đầu.
Một bóng người áo đen đứng trên cành cây.
Mặt nạ bạc phản chiếu ánh sáng.
Ngân Diện.
Triệu Tàn dừng bước.
Lần đầu tiên.
Ánh mắt hắn thay đổi.
“Ngươi.”
Ngân Diện chậm rãi rút kiếm.
Thanh kiếm mảnh.
Dài.
Toàn thân trắng bạc.
Gió rừng đột nhiên lặng đi.
Triệu Tàn nhìn thanh kiếm ấy.
Rồi bật cười.
Tiếng cười càng lúc càng lớn.
“Ta biết ngươi sẽ tới.”
Ngân Diện không đáp.
Hắn chỉ hỏi một câu.
“Mười năm trước.”
“Người ra lệnh cho ngươi là ai?”
Nụ cười trên mặt Triệu Tàn biến mất.
Không khí đông cứng.
Đây là lần đầu tiên.
Một bí mật thuộc về quá khứ thật sự được nhắc tới.
Triệu Tàn im lặng vài giây.
Rồi đáp.
“Ngươi vẫn còn truy tìm chuyện đó?”
“Trả lời ta.”
Triệu Tàn nhìn hắn.
Rồi nhìn Trần Vũ.
Một tia thương hại hiếm hoi xuất hiện.
“Biết quá nhiều.”
“Hắn sẽ chết.”
Ánh mắt Trần Vũ chợt lạnh đi.
Hắn hiểu.
“Hắn” trong câu nói đó…
Là mình.
Ngân Diện siết chặt chuôi kiếm.
“Vậy thì.”
“Ta sẽ buộc ngươi mở miệng.”
ẦM!
Kiếm ý bùng nổ.
Lần đầu tiên từ đầu truyện.
Hai người mạnh nhất chạm mặt.
Và trận chiến mà cả khu rừng Yên Thế sẽ ghi nhớ…
Cuối cùng cũng bắt đầu.
Hết Chương 13.
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!