QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG

Chương 2 – Đứa Con Của Biển

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Biển luôn lấy đi một thứ gì đó trước khi ban tặng.

Người làng chài nào cũng biết điều ấy.


Có khi biển lấy một mẻ lưới.

Có khi lấy một con thuyền.

Có khi lấy cả một mạng người.


Nhưng sáng hôm đó.

Biển chỉ lấy đi một chiếc giỏ cá.


Một cậu bé khoảng mười ba tuổi đang chạy dọc bãi cát.


Gió biển thổi tung mái tóc đen.


Phía sau.

Một con chó vàng vừa sủa vừa đuổi theo.


“Đứng lại!”


Tiếng một người đàn ông vang lên từ xa.


Cậu bé không đứng lại.


Ngược lại còn chạy nhanh hơn.


Trên tay cậu là chiếc giỏ cá vừa “mượn” của một lão ngư dân.


Không phải để ăn trộm.


Mà để thắng cược.


Mấy đứa trẻ trong làng đã thách:

“Nếu mày dám lấy giỏ cá của lão Hòe rồi chạy một vòng bãi biển, tụi tao cho mày hai đồng tiền.”


Và cậu nhận lời ngay.


Bởi vì cậu là kiểu người như vậy.


Gan lì.


Cứng đầu.


Và hơi liều.


Cậu tên là:

Mạc Đăng Dung


Lúc ấy.

Không ai biết cái tên đó sẽ đi vào lịch sử.


Ngay cả chính cậu cũng không biết.


Lúc ấy cậu chỉ đang cố chạy thật nhanh để không bị lão Hòe bắt được.


Một con sóng lớn ập tới.


Mạc Đăng Dung nhảy lên một tảng đá.


Con sóng vỗ vào chân đá tung bọt trắng xóa.


Cậu bật cười lớn.


Lão Hòe đứng phía xa chống nạnh chửi:

“Thằng nhóc kia!

Sau này thế nào cũng gây họa!”


Đăng Dung cười càng lớn hơn.


“Cháu chỉ mượn thôi!”


“Trả đây!”


“Chạy xong sẽ trả!”


Mọi người trên bãi biển đều bật cười.


Không ai giận thật.


Bởi cậu bé này vốn được cả làng biết tiếng.


Không phải vì nghịch.


Mà vì khỏe.


Khỏe một cách khác thường.


Mới mười ba tuổi.


Đã kéo lưới ngang hai người lớn.


Đã có thể vật ngã nhiều thanh niên trong làng.


Nhưng điều khiến cha cậu lo nhất lại không phải sức mạnh.


Mà là đôi mắt.


Đôi mắt luôn nhìn xa hơn người khác.


Buổi chiều.

Sau khi trả giỏ cá và bị mắng một trận.

Đăng Dung ngồi một mình trên mỏm đá ngoài biển.


Đây là nơi cậu thích nhất.


Ngồi ở đây.

Có thể nhìn rất xa.


Xa tới mức chân trời hòa lẫn với mặt nước.


Cha cậu tìm đến.


Ông đặt xuống bên cạnh một bầu nước.


Hai cha con ngồi im.


Người vùng biển không thích nói nhiều.


Gió đã nói thay họ phần lớn thời gian.


Rất lâu sau.

Người cha mới hỏi:

“Con nhìn gì vậy?”


Đăng Dung không quay đầu.


“Con đang nghĩ ngoài kia có gì.”


Người cha cười khẽ.


“Biển.”


“Ngoài biển nữa.”


Người cha im lặng.


Đăng Dung tiếp tục:

“Nếu đi mãi về phía đó thì tới đâu?”


Lần này người cha không trả lời ngay.


Ông nhìn ra chân trời.


Nơi mặt trời đang dần lặn xuống biển.


Một lúc lâu.

Ông mới nói:

“Có những nơi rất xa.”

“Xa tới mức người đi không trở lại.”


Đăng Dung suy nghĩ.


Rồi hỏi:

“Cha có muốn đi không?”


Người cha bật cười.


“Cha già rồi.”

“Cha chỉ muốn sáng mai lưới đầy cá.”


Đăng Dung cũng cười.


Nhưng trong lòng.

Câu hỏi vẫn còn đó.


Ngoài chân trời kia là gì?


Một con thuyền từ xa trở về.


Những cánh buồm hiện lên trong ánh hoàng hôn.


Cậu nhìn chúng rất lâu.


Có cảm giác kỳ lạ.


Như thể một ngày nào đó.

Mình sẽ phải rời nơi này.


Không phải ngày mai.


Không phải năm sau.


Nhưng chắc chắn sẽ có ngày ấy.


Gió biển thổi mạnh hơn.


Một đàn chim hải âu bay ngang bầu trời.


Và ở nơi rất xa.


Xa hơn cả những gì cậu có thể nhìn thấy.


Một kinh thành đang chìm trong những cuộc tranh giành quyền lực.


Một triều đại đang bắt đầu mục ruỗng từ bên trong.


Một thời đại đang chuẩn bị đổi chủ.


Nhưng lúc này.

Mạc Đăng Dung không biết gì về những điều đó.


Cậu chỉ là một đứa trẻ làng chài.

Ngồi trên mỏm đá.

Nhìn về phía chân trời.


Và mơ về những vùng đất chưa từng đặt chân tới.


Phía sau lưng cậu.

Biển vẫn không ngừng vỗ bờ.


Như thể đang kiên nhẫn chờ đợi.


Chờ đợi đứa con của mình lớn lên.


Hết Chương 2.

📝 1,183 từ 📅 16/06/2026 👁 7 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!