HUYẾT KỲ

Chương 16 – Thành Bình Giang

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Hoàng hôn phủ xuống Bình Giang.

Từ xa nhìn lại, thành thị này vẫn nhộn nhịp như bao thành lớn khác của Đại Ninh.

Khói bếp bay lên.

Tiếng người mua bán vọng ra khỏi cổng thành.

Những chiếc đèn lồng đỏ bắt đầu được thắp sáng.

Nhưng càng tới gần.

Nhóm Trần Vũ càng nhận ra sự bất thường.

Người dân đi rất nhanh.

Các cửa hàng đóng cửa sớm.

Nhiều nhà đã cài then từ khi trời còn chưa tối hẳn.

Không khí căng thẳng bao trùm khắp nơi.

Đặng Tiểu Ngư gãi đầu.

“Nhìn không giống một thành phố.”

“Giống một con thỏ đang chờ sói hơn.”

Viên quan ở trạm kiểm soát không đi cùng.

Nhưng trước khi rời đi.

Ông chỉ để lại một câu.

“Nếu nghe thấy tiếng chuông lúc nửa đêm.”

“Đừng mở cửa.”

Lúc ấy.

Không ai hiểu ý nghĩa câu nói đó.

Bây giờ.

Ai cũng bắt đầu cảm thấy bất an.

Bốn người một ngựa.

À không.

Năm người.

Lương Kình vẫn đi cùng.

Từ sau trận chiến với Triệu Tàn.

Hắn gần như mặc nhiên gia nhập nhóm.

Dù chẳng ai chính thức mời.

Phạm Hổ nhìn quanh.

“Cần chỗ nghỉ.”

Nguyễn Lan gật đầu.

“Và cần tin tức.”

Cuối cùng.

Họ chọn một khách điếm nằm gần trung tâm thành.

Tên là:

### Dạ Vũ Lâu.

Một cái tên khá đẹp.

Nhưng bên trong lại vắng bất thường.

Lão chủ quán vừa nhìn thấy Huyết Kỳ đã tái mặt.

“Khách quan…”

“Thứ đó…”

Ông ta chỉ vào lá cờ.

Giọng run run.

“Xin đừng mang vào trong.”

Mọi người nhìn nhau.

“Ông biết nó?”

Trần Vũ hỏi.

Lão chủ lập tức lắc đầu.

“Không.”

“Không biết.”

Nhưng vẻ mặt lại tố cáo ông.

Trần Vũ không ép hỏi.

Người sợ tới mức này thường không dễ mở miệng.

Sau khi thuê phòng.

Cả nhóm tập trung tại gian phòng lớn tầng hai.

Bản đồ được trải ra.

Tuyến đường tới Vân Đồn hiện rõ trước mắt.

Yên Thế đã ở phía sau.

Phía trước còn ba chặng lớn.

Bình Giang.

Dãy Thiên Mộc.

Vùng duyên hải Đông Hải.

Rồi mới tới Vân Đồn.

Phạm Hổ chỉ tay vào bản đồ.

“Địa hình nguy hiểm nhất là Thiên Mộc.”

Lương Kình lắc đầu.

“Không.”

Hắn chỉ vào Bình Giang.

“Chính là nơi này.”

Tiểu Ngư nhíu mày.

“Chỉ là một thành phố thôi mà.”

Lương Kình nhìn ra cửa sổ.

“Ba năm trước.”

“Ta từng tới đây.”

“Và chứng kiến một chuyện.”

Không khí lập tức im lặng.

“Là chuyện gì?”

Nguyễn Lan hỏi.

Lương Kình đáp.

“Nguyên một gia tộc.”

“Ba mươi bảy người.”

“Chết trong một đêm.”

Tiểu Ngư nuốt nước bọt.

“Thổ phỉ?”

“Không.”

“Không có dấu vết chiến đấu.”

“Không có tiếng kêu cứu.”

“Chỉ có thi thể.”

“Mỗi người đều bị cắt một vết ở cổ.”

Nguyễn Lan khẽ biến sắc.

Kiểu giết đó…

Rất giống Triệu Tàn.

Nhưng không thể là hắn.

Ba năm trước Triệu Tàn đang ở phương bắc.

Đúng lúc ấy.

Bên ngoài vang lên tiếng bước chân dồn dập.

Một tiểu nhị chạy lên lầu.

Mặt cắt không còn giọt máu.

“Chết rồi!”

“Có người chết rồi!”

Toàn bộ đứng bật dậy.

“Ở đâu?”

Trần Vũ hỏi.

“Ngoài chợ đêm!”

“Ngay giữa phố!”

Không đầy một khắc sau.

Cả nhóm đã tới hiện trường.

Con phố đông người.

Nhưng lúc này đám đông đứng cách xa một khoảng.

Không ai dám tới gần.

Giữa đường.

Một thi thể nằm ngửa.

Nam nhân khoảng bốn mươi tuổi.

Mắt mở trừng trừng.

Trên cổ có một đường cắt cực mảnh.

Máu gần như không chảy ra ngoài.

Nguyễn Lan quỳ xuống kiểm tra.

Rồi chậm rãi đứng dậy.

“Chết trong một đòn.”

“Một kiếm?”

Phạm Hổ hỏi.

Nguyễn Lan lắc đầu.

“Không.”

“Thứ này còn mỏng hơn kiếm.”

Mọi người nhìn nhau.

Đúng lúc ấy.

Một bà lão trong đám đông run rẩy nói:

“Lại là hắn…”

Trần Vũ lập tức quay lại.

“Hắn là ai?”

Bà lão tái mặt.

“Người gõ chuông.”

Không khí bỗng lạnh đi.

Tiểu Ngư hỏi nhỏ.

“Người gõ chuông là gì?”

Bà lão nhìn quanh.

Như sợ ai đó nghe thấy.

Rồi thì thầm.

“Không ai biết.”

“Chỉ biết mỗi lần tiếng chuông vang lên…”

“Sẽ có người chết.”

“Và kẻ đó…”

“Chưa từng bị bắt.”

Đúng lúc ấy.

Keng…

Một tiếng chuông xa xa vang lên giữa màn đêm.

Tất cả mọi người đồng loạt cứng người.

Bà lão sợ hãi lùi lại.

Những người dân xung quanh lập tức bỏ chạy.

Chỉ trong vài nhịp thở.

Con phố đông đúc trở nên trống rỗng.

Keng…

Tiếng chuông thứ hai vang lên.

Trần Vũ chậm rãi ngẩng đầu.

Nhìn về phía tháp chuông phía tây thành.

Ở nơi cao nhất.

Dưới ánh trăng.

Có một bóng người đang đứng.

Áo trắng.

Mặt nạ đen.

Trên tay cầm một chiếc chuông đồng nhỏ.

Hắn cũng đang nhìn xuống.

Nhìn thẳng vào nhóm Trần Vũ.

Rồi khẽ nghiêng đầu.

Như đang mỉm cười.

**Hết Chương 16.**

📝 1,595 từ 📅 17/06/2026 👁 7 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!