HUYẾT KỲ
Chương 15 – Cửa Ra Khỏi Yên Thế
Sau khi Triệu Tàn và Ngân Diện biến mất, không ai lên tiếng trong một lúc rất lâu.
Gió vẫn thổi.
Lá cây vẫn rơi.
Nhưng mọi thứ đã khác.
Trần Vũ nhìn tấm thẻ bài trong tay.
Chữ “QUANG” khắc sâu trên nền đồng đen.
Dao Quang.
Cái tên này xuất hiện lần đầu tiên từ miệng Ngân Diện.
Giờ lại xuất hiện trên vật của Triệu Tàn.
Quá nhiều sự trùng hợp.
Mà trong những âm mưu lớn.
Không có cái gọi là trùng hợp.
“Cho ta xem.”
Lương Kình đưa tay.
Trần Vũ đưa thẻ bài cho hắn.
Lương Kình quan sát rất lâu.
Rồi sắc mặt dần thay đổi.
“Ta từng thấy thứ này.”
Mọi người lập tức nhìn sang.
“Ở đâu?”
Phạm Hổ hỏi.
“Ba năm trước.”
“Trong di vật của sư phụ.”
Không khí lập tức căng thẳng.
Lương Kình tiếp tục.
“Sư phụ ta từng điều tra một tổ chức bí mật.”
“Họ gọi mình là Thất Tinh Hội.”
“Bảy ngôi sao tượng trưng cho bảy người đứng đầu.”
“Nhưng có một người ở trên tất cả.”
Hắn nhìn chữ QUANG.
“Người đó được gọi là Dao Quang.”
Tiểu Ngư nuốt nước bọt.
“Nghe giống thủ lĩnh cuối cùng trong truyện kể.”
“Vì hắn chính là thủ lĩnh.”
Nguyễn Lan đáp.
Lần đầu tiên.
Nàng chủ động tham gia câu chuyện.
Điều đó khiến mọi người bất ngờ.
“Ngươi biết?”
Trần Vũ hỏi.
Nguyễn Lan im lặng vài giây.
Rồi gật đầu.
“Phụ thân ta từng là ngự y.”
Mọi người đồng loạt nhìn nàng.
“Trước khi chết.”
“Ông từng nhắc tới Thất Tinh Hội.”
Giọng nàng trầm xuống.
“Ông nói nếu một ngày nghe thấy cái tên Dao Quang…”
“Thì phải chạy thật xa.”
Không ai cười.
Bởi ánh mắt Nguyễn Lan không giống đang kể chuyện.
Mà giống đang nhớ lại cơn ác mộng.
Phạm Hổ khoanh tay.
“Vậy có nghĩa.”
“Thứ đang săn chúng ta không phải một nhóm võ giả.”
“Mà là cả một tổ chức.”
Không ai phản bác.
Bởi điều đó ngày càng rõ ràng.
Huyết Kỳ chưa từng là cuộc thi bình thường.
Nó là cái bẫy.
Vấn đề là…
Cái bẫy đó nhằm vào ai?
Ánh mắt mọi người cùng hướng về Trần Vũ.
Trần Vũ siết chặt bàn tay.
Hắn cũng bắt đầu nghĩ tới điều ấy.
Nếu mọi thứ đều xoay quanh mình.
Vậy mình thực sự là ai?
Một binh sĩ già?
Một người cha đi tìm con?
Hay thứ gì khác?
Đúng lúc ấy.
Một tiếng tù và vang lên từ phía xa.
UUUUUUU…
Tất cả đồng thời quay đầu.
Phạm Hổ nheo mắt.
“Biên giới rừng.”
Tiếng tù và chỉ được thổi ở các trạm kiểm soát.
Điều đó có nghĩa…
Họ sắp ra khỏi Yên Thế.
Sau gần năm ngày.
Khu rừng chết chóc cuối cùng cũng kết thúc.
Nhưng không ai vui vẻ.
Bởi họ đều hiểu.
Thứ đáng sợ nhất không còn nằm trong rừng nữa.
Ba canh giờ sau.
Những thân cây cổ thụ bắt đầu thưa dần.
Ánh sáng xuất hiện nhiều hơn.
Con đường đất rộng hiện ra trước mắt.
Và lần đầu tiên.
Họ nhìn thấy người của triều đình.
Một trạm kiểm soát được dựng giữa đường.
Lính canh đứng thành hàng.
Cờ hiệu Đại Ninh bay phần phật.
Khi nhìn thấy Huyết Kỳ trên lưng Trần Vũ.
Toàn bộ ánh mắt đều thay đổi.
Một viên quan trẻ bước ra.
“Người giữ cờ?”
Trần Vũ gật đầu.
Viên quan nhìn kỹ lá cờ.
Rồi lấy ra một quyển sổ.
Ghi chép gì đó.
“Ngày thứ năm.”
“Người giữ cờ vẫn còn sống.”
Ông ta ngẩng đầu.
Ánh mắt mang theo sự tò mò kỳ lạ.
“Chúc mừng.”
“Trong ba mươi năm qua.”
“Ngươi là người đầu tiên mang Huyết Kỳ ra khỏi Yên Thế.”
Mọi người khựng lại.
“Cái gì?”
Tiểu Ngư kêu lên.
Viên quan bình thản đáp.
“Những kỳ Huyết Kỳ trước.”
“Không ai vượt qua khu rừng này.”
Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng mọi người.
Không ai vượt qua?
Vậy nghĩa là…
Những người từng tham gia trước đây đều chết?
Triều đình biết điều đó?
Và vẫn tiếp tục tổ chức?
Viên quan dường như nhận ra ánh mắt của họ.
Nhưng không giải thích.
Ông chỉ đưa tay chỉ về phía chân trời.
“Nếu muốn tới Vân Đồn.”
“Các ngươi phải đi qua Bình Giang.”
“Nhưng ta khuyên một điều.”
Ông dừng lại.
Nét mặt lần đầu trở nên nghiêm trọng.
“Đừng vào thành khi trời tối.”
“Tại sao?”
Nguyễn Lan hỏi.
Viên quan im lặng.
Rồi nhìn về phía nam.
Nơi xa xa.
Những mái nhà của Bình Giang đã hiện lên dưới ánh chiều tà.
Một thành thị lớn.
Sầm uất.
Đông đúc.
Và đáng lẽ phải rất an toàn.
Nhưng trong mắt viên quan.
Lại xuất hiện nỗi sợ hãi thật sự.
“Bởi vì.”
“Ba đêm gần đây.”
“Có thứ gì đó đang giết người trong thành.”
“Và không ai biết đó là gì.”
Gió chiều thổi qua.
Lá Huyết Kỳ tung bay trong ánh hoàng hôn đỏ như máu.
Không ai biết.
Ở một nơi nào đó trong thành Bình Giang.
Một đôi mắt đang âm thầm chờ đợi họ tới.
Và cuộc săn mới…
Đã bắt đầu.
Hết Chương 15.
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!