QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG
Chương 12 – Những Vết Nứt Trong Tường Thành
Mùa thu năm ấy.
Thăng Long vẫn đông đúc.
—
Chợ vẫn họp.
—
Quan lại vẫn đi kiệu.
—
Tiếng rao hàng vẫn vang lên từ sáng tới tối.
—
Nhìn bên ngoài.
—
Đại Việt vẫn bình yên.
—
Giống như một hồ nước phẳng lặng.
—
Nhưng người từng đi biển đều biết.
—
Mặt nước yên nhất.
—
Đôi khi lại là lúc bão đang hình thành ở rất xa.
—
Mạc Đăng Dung bắt đầu đọc sách.
—
Ban ngày làm việc.
—
Ban đêm học.
—
Ban đầu rất khó.
—
Nhiều chữ không hiểu.
—
Nhiều đoạn đọc ba lần vẫn không hiểu.
—
Nhưng cậu không bỏ cuộc.
—
Bởi cậu nhận ra một điều.
—
Khi đọc sách.
—
Cậu nhìn thấy những thứ mắt thường không thấy.
—
Những cuộc chiến đã qua.
—
Những triều đại hưng thịnh.
—
Những đế quốc sụp đổ.
—
Những vị vua vĩ đại.
—
Và những kẻ khiến thiên hạ tan nát.
—
Một đêm.
—
Cậu đọc được một câu.
—
> “Quốc gia không mất vì một ngày.”
>
> “Mà mất vì hàng ngàn sai lầm nhỏ.”
—
Đăng Dung ngồi lặng rất lâu.
—
Không hiểu sao.
—
Cậu nhớ tới câu đầu tiên trong cuốn sổ cháy năm nào.
—
*”Thiên hạ không loạn trong một ngày.”*
—
Hai câu nói.
—
Cách nhau rất xa.
—
Nhưng dường như cùng chỉ về một điều.
—
Sự suy tàn luôn bắt đầu âm thầm.
—
Như gỗ bị mối ăn từ bên trong.
—
Một buổi sáng.
—
Viên quan dẫn Đăng Dung tới dự một buổi yến tiệc.
—
Đương nhiên.
—
Không phải với tư cách khách.
—
Mà là người hầu.
—
Nhưng đôi khi.
—
Người đứng sau rèm lại nhìn thấy nhiều hơn người ngồi trước bàn.
—
Trong đại sảnh.
—
Quan lại nâng chén.
—
Cười nói.
—
Ngâm thơ.
—
Bàn chuyện săn bắn.
—
Bàn chuyện chim quý.
—
Bàn chuyện tranh cổ.
—
Ít ai bàn chuyện dân.
—
Ít ai nhắc đến mùa màng.
—
Ít ai nói tới những vùng đang đói kém.
—
Đăng Dung lặng lẽ đứng phía sau.
—
Quan sát.
—
Một vị quan bụng phệ cười lớn.
—
Rượu tràn cả ra áo.
—
Nhưng chẳng ai dám chê.
—
Một vị quan khác nói điều vô lý.
—
Mọi người vẫn gật đầu.
—
Một người quyền thế nói sai.
—
Không ai sửa.
—
Lần đầu tiên.
—
Đăng Dung hiểu thêm một điều.
—
Khi quyền lực quá lớn.
—
Người ta không còn nghe sự thật.
—
Người ta chỉ nghe điều mình thích.
—
Sau buổi tiệc.
—
Trên đường về.
—
Đăng Dung hỏi viên quan:
—
“Đại nhân.”
—
“Hửm?”
—
“Vì sao những người thông minh lại nói những điều họ không tin?”
—
Viên quan không trả lời ngay.
—
Một lúc sau mới cười nhạt.
—
“Bởi vì họ muốn giữ cái ghế của mình.”
—
Đăng Dung ngẫm nghĩ.
—
“Nhưng như vậy chẳng phải là lừa dối sao?”
—
Viên quan nhìn bầu trời.
—
Nơi những đám mây đang trôi chậm.
—
“Ngươi nghĩ người ta sợ gì nhất?”
—
“Sợ chết?”
—
“Không.”
—
“Sợ nghèo?”
—
“Không.”
—
“Vậy là gì?”
—
Ông thở dài.
—
“Sợ mất thứ mình đang có.”
—
Đăng Dung im lặng.
—
Bởi câu trả lời ấy.
—
Nghe rất đơn giản.
—
Nhưng cũng rất đáng sợ.
—
Tối hôm đó.
—
Cậu lại tìm tới ngôi nhà đầy sách.
—
Ông lão vẫn ngồi đó.
—
Như thể chưa từng rời khỏi bàn.
—
Ngọn đèn dầu lập lòe.
—
Những chồng sách cao hơn đầu người.
—
Đăng Dung kể về buổi yến tiệc.
—
Kể về những điều mình nhìn thấy.
—
Ông lão nghe xong.
—
Không tỏ vẻ ngạc nhiên.
—
Chỉ hỏi:
—
“Ngươi thấy gì?”
—
“Con thấy nhiều người giả dối.”
—
Ông lão lắc đầu.
—
“Chưa đủ.”
—
“Vậy con nên thấy gì?”
—
Ông chỉ vào một ngọn nến.
—
Ngọn lửa đang cháy.
—
Rất nhỏ.
—
Nhưng đủ soi sáng cả căn phòng.
—
Ông hỏi:
—
“Nếu cây nến này sắp tắt.”
—
“Nó sẽ tắt ngay lập tức sao?”
—
“Không.”
—
“Nó sẽ thế nào?”
—
Đăng Dung nhìn kỹ.
—
Ngọn lửa dao động.
—
Lúc mạnh.
—
Lúc yếu.
—
Trước khi tắt.
—
Nó sẽ chập chờn.
—
Ông lão gật đầu.
—
“Triều đại cũng vậy.”
—
Căn phòng im phăng phắc.
—
Đăng Dung nhìn ông.
—
Lần đầu tiên.
—
Ông lão nói những lời nguy hiểm như thế.
—
“Nhớ kỹ.”
—
Ông hạ thấp giọng.
—
> “Khi người đứng đầu chỉ thích nghe lời hay.”
>
> “Khi người dưới chỉ thích nói lời hay.”
>
> “Thì đó không còn là thịnh thế nữa.”
—
Ngoài cửa.
—
Một cơn gió thu thổi qua.
—
Ngọn nến chao nghiêng.
—
Bóng tối rung động trên vách tường.
—
Đăng Dung bỗng cảm thấy.
—
Những bức tường thành cao lớn của Thăng Long.
—
Dường như đã xuất hiện những vết nứt.
—
Rất nhỏ.
—
Gần như vô hình.
—
Nhưng đang tồn tại.
—
Ở nơi khác.
—
Một thiếu niên tên Nguyễn Bỉnh Khiêm vẫn miệt mài học tập.
—
Một đứa trẻ tên Nguyễn Kim đang lớn lên trong gia tộc võ tướng.
—
Một đứa trẻ khác tên Trịnh Kiểm vẫn còn chưa ai biết tới.
—
Không ai trong số họ hiểu rằng.
—
Bánh xe lịch sử đã bắt đầu chuyển động.
—
Chậm rãi.
—
Âm thầm.
—
Không thể ngăn cản.
—
Và ở trung tâm của cơn sóng ấy.
—
Một cậu bé làng chài đang học cách nhìn thấy những vết nứt đầu tiên của thời đại.
—
**Hết Chương 12.**
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!