HUYẾT KỲ

Chương 19 – Thiên Quyền

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Mưa đổ như trút nước.

Bờ Tây Hồ đã biến thành chiến trường.

Hai mươi sát thủ Thất Tinh Hội.

Đối đầu với năm người tham gia Huyết Kỳ.

Và một kẻ điều khiển tử thi.

Khung cảnh hỗn loạn tới cực điểm.

ẦM!

Trần Vũ chém ngang một đao.

Một sát thủ bị đánh văng xuống hồ.

Nhưng ngay lập tức.

Hai người khác đã áp sát.

Nhịp độ tấn công của họ rất kỳ lạ.

Không sợ chết.

Không do dự.

Giống như được huấn luyện để trở thành công cụ giết người.

Ở phía bên kia.

Lương Kình một mình chặn bảy người.

Kiếm quang tung hoành.

Mỗi lần lóe lên đều mang theo máu.

Nhưng đối thủ vẫn không lùi.

Phạm Hổ đứng trên một tảng đá lớn.

Liên tục kéo cung.

Mỗi mũi tên đều chuẩn xác.

Nhưng địch quá đông.

Nguyễn Lan thì đang cứu người nhiều hơn giết người.

Nàng liên tục tìm cách hóa giải độc trên binh khí của đối phương.

Tiểu Ngư…

Đang chạy.

“Đừng đuổi ta!”

“Ta yếu nhất nhóm!”

Ba sát thủ phía sau không hề nghe.

Vẫn đuổi.

Cho đến khi…

Họ đạp phải dây.

PHỰT!

Một loạt xác chết từ dưới hồ bay lên.

Đập thẳng vào người họ.

Mạc Tầm đứng xa xa.

Khẽ lắc đầu.

“Tuổi trẻ thật thiếu kiên nhẫn.”

Dù miệng nói vậy.

Nhưng bàn tay hắn chưa từng dừng lại.

Hàng chục sợi tuyến vô hình đang đan xen khắp chiến trường.

Một xác chết cầm kiếm.

Một xác chết cầm đao.

Một xác chết cầm giáo.

Như thể đội quân âm binh sống dậy.

Nhưng đúng lúc ấy.

Một tiếng vỗ tay vang lên.

BỐP.

BỐP.

BỐP.

Âm thanh rất nhỏ.

Nhưng kỳ lạ thay.

Toàn bộ sát thủ Thất Tinh Hội đồng thời dừng lại.

Ngay cả Mạc Tầm cũng quay đầu.

Trên đỉnh tháp xa xa.

Người thư sinh áo xanh đã xuất hiện.

Không ai thấy hắn tới bằng cách nào.

Hắn đứng dưới màn mưa.

Nhưng quần áo không hề ướt.

Chiếc quạt giấy trắng khẽ mở ra.

“Thật đặc sắc.”

“Không ngờ một thành nhỏ như Bình Giang lại náo nhiệt đến vậy.”

Giọng nói nhẹ nhàng.

Thậm chí có phần lịch sự.

Nhưng ngay khi nhìn thấy hắn.

Sắc mặt Mạc Tầm thay đổi.

Lần đầu tiên.

Khôi Tuyến Sư không còn bình tĩnh.

“Thiên Quyền.”

Người áo xanh mỉm cười.

“Đã lâu không gặp.”

Toàn bộ chiến trường im lặng.

Thiên Quyền.

Một trong Thất Tinh.

Một trong những người đứng đầu tổ chức.

Nguyễn Lan siết chặt tay.

Nếu lời đồn là thật.

Mỗi Thất Tinh đều đủ sức làm rung chuyển một châu quận.

Bây giờ một kẻ như vậy đang đứng trước mặt họ.

Thiên Quyền nhìn quanh.

Ánh mắt lần lượt lướt qua:

Mạc Tầm.

Lương Kình.

Phạm Hổ.

Nguyễn Lan.

Tiểu Ngư.

Cuối cùng dừng lại trên Trần Vũ.

Nụ cười của hắn sâu hơn.

“Cuối cùng cũng gặp.”

Trần Vũ lạnh lùng hỏi:

“Ngươi là ai?”

Thiên Quyền hơi cúi đầu.

“Thất Tinh Hội.”

“Thiên Quyền.”

“Người phụ trách tìm kiếm ngươi.”

Câu nói ấy khiến tất cả biến sắc.

Không phải giết.

Mà là tìm kiếm.

Nghĩa là từ đầu.

Mục tiêu thật sự không phải Huyết Kỳ.

Mà chính là Trần Vũ.

“Ta là ai?”

Trần Vũ hỏi.

“Ta cũng muốn biết.”

Thiên Quyền bật cười.

“Không.”

“Ngươi biết.”

“Chỉ là ngươi chưa nhớ ra.”

ẦM!

Ngay lúc ấy.

Một ký ức kỳ lạ lóe lên trong đầu Trần Vũ.

Một ngọn lửa.

Một cung điện đổ nát.

Máu.

Tiếng khóc trẻ con.

Và một người phụ nữ đang ôm lấy hắn.

“Chạy đi.”

“Đừng quay lại.”

“Đừng để họ tìm thấy con.”

Ký ức biến mất nhanh như lúc xuất hiện.

Trần Vũ loạng choạng.

Nguyễn Lan lập tức đỡ lấy hắn.

“Ngươi sao vậy?”

Trần Vũ không trả lời.

Bởi tim hắn đang đập điên cuồng.

Những hình ảnh đó…

Quá thật.

Nhưng chúng không thuộc về cuộc đời mà hắn nhớ.

Thiên Quyền thấy phản ứng ấy.

Liền gật đầu hài lòng.

“Đúng.”

“Huyết mạch đã bắt đầu thức tỉnh.”

“Xem ra thời gian không còn nhiều.”

Ngay khi câu nói vừa dứt.

Một mũi tên xé gió lao tới.

VÈO!

Thiên Quyền nghiêng đầu.

Mũi tên lướt qua má.

Phạm Hổ đã kéo cung lần nữa.

“Ta ghét kiểu nói chuyện bí hiểm.”

“Muốn đánh thì đánh.”

Thiên Quyền sờ vết xước nhỏ trên mặt.

Rồi lần đầu tiên.

Nụ cười biến mất.

“Được.”

Chiếc quạt giấy trong tay khép lại.

Mưa dường như ngừng rơi trong một khoảnh khắc.

Không khí trở nên nặng nề đến đáng sợ.

Mạc Tầm khẽ lùi nửa bước.

Lương Kình rút kiếm hoàn toàn khỏi vỏ.

Bởi tất cả đều hiểu.

Thứ vừa xuất hiện.

Không còn là cuộc truy sát thông thường.

Một trong Thất Tinh.

Cuối cùng đã tự mình ra tay.

**Hết Chương 19.**

📝 1,567 từ 📅 17/06/2026 👁 3 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!