HUYẾT KỲ
Chương 19 – Thiên Quyền
Mưa đổ như trút nước.
Bờ Tây Hồ đã biến thành chiến trường.
—
Hai mươi sát thủ Thất Tinh Hội.
Đối đầu với năm người tham gia Huyết Kỳ.
Và một kẻ điều khiển tử thi.
—
Khung cảnh hỗn loạn tới cực điểm.
—
ẦM!
—
Trần Vũ chém ngang một đao.
Một sát thủ bị đánh văng xuống hồ.
—
Nhưng ngay lập tức.
Hai người khác đã áp sát.
—
Nhịp độ tấn công của họ rất kỳ lạ.
—
Không sợ chết.
Không do dự.
—
Giống như được huấn luyện để trở thành công cụ giết người.
—
—
Ở phía bên kia.
Lương Kình một mình chặn bảy người.
—
Kiếm quang tung hoành.
—
Mỗi lần lóe lên đều mang theo máu.
—
Nhưng đối thủ vẫn không lùi.
—
—
Phạm Hổ đứng trên một tảng đá lớn.
—
Liên tục kéo cung.
—
Mỗi mũi tên đều chuẩn xác.
—
Nhưng địch quá đông.
—
—
Nguyễn Lan thì đang cứu người nhiều hơn giết người.
—
Nàng liên tục tìm cách hóa giải độc trên binh khí của đối phương.
—
—
Tiểu Ngư…
—
Đang chạy.
—
—
“Đừng đuổi ta!”
—
“Ta yếu nhất nhóm!”
—
—
Ba sát thủ phía sau không hề nghe.
—
Vẫn đuổi.
—
—
Cho đến khi…
—
Họ đạp phải dây.
—
—
PHỰT!
—
Một loạt xác chết từ dưới hồ bay lên.
—
Đập thẳng vào người họ.
—
—
Mạc Tầm đứng xa xa.
—
Khẽ lắc đầu.
—
“Tuổi trẻ thật thiếu kiên nhẫn.”
—
—
Dù miệng nói vậy.
—
Nhưng bàn tay hắn chưa từng dừng lại.
—
—
Hàng chục sợi tuyến vô hình đang đan xen khắp chiến trường.
—
—
Một xác chết cầm kiếm.
—
Một xác chết cầm đao.
—
Một xác chết cầm giáo.
—
—
Như thể đội quân âm binh sống dậy.
—
—
Nhưng đúng lúc ấy.
—
Một tiếng vỗ tay vang lên.
—
BỐP.
—
BỐP.
—
BỐP.
—
Âm thanh rất nhỏ.
—
Nhưng kỳ lạ thay.
—
Toàn bộ sát thủ Thất Tinh Hội đồng thời dừng lại.
—
—
Ngay cả Mạc Tầm cũng quay đầu.
—
—
Trên đỉnh tháp xa xa.
—
Người thư sinh áo xanh đã xuất hiện.
—
—
Không ai thấy hắn tới bằng cách nào.
—
—
Hắn đứng dưới màn mưa.
—
Nhưng quần áo không hề ướt.
—
—
Chiếc quạt giấy trắng khẽ mở ra.
—
—
“Thật đặc sắc.”
—
—
“Không ngờ một thành nhỏ như Bình Giang lại náo nhiệt đến vậy.”
—
—
Giọng nói nhẹ nhàng.
—
Thậm chí có phần lịch sự.
—
—
Nhưng ngay khi nhìn thấy hắn.
—
Sắc mặt Mạc Tầm thay đổi.
—
—
Lần đầu tiên.
—
Khôi Tuyến Sư không còn bình tĩnh.
—
—
“Thiên Quyền.”
—
—
Người áo xanh mỉm cười.
—
—
“Đã lâu không gặp.”
—
—
Toàn bộ chiến trường im lặng.
—
—
Thiên Quyền.
—
Một trong Thất Tinh.
—
Một trong những người đứng đầu tổ chức.
—
—
Nguyễn Lan siết chặt tay.
—
—
Nếu lời đồn là thật.
—
Mỗi Thất Tinh đều đủ sức làm rung chuyển một châu quận.
—
—
Bây giờ một kẻ như vậy đang đứng trước mặt họ.
—
—
Thiên Quyền nhìn quanh.
—
Ánh mắt lần lượt lướt qua:
—
Mạc Tầm.
—
Lương Kình.
—
Phạm Hổ.
—
Nguyễn Lan.
—
Tiểu Ngư.
—
Cuối cùng dừng lại trên Trần Vũ.
—
—
Nụ cười của hắn sâu hơn.
—
—
“Cuối cùng cũng gặp.”
—
—
Trần Vũ lạnh lùng hỏi:
—
“Ngươi là ai?”
—
—
Thiên Quyền hơi cúi đầu.
—
—
“Thất Tinh Hội.”
—
—
“Thiên Quyền.”
—
—
“Người phụ trách tìm kiếm ngươi.”
—
—
Câu nói ấy khiến tất cả biến sắc.
—
—
Không phải giết.
—
Mà là tìm kiếm.
—
—
Nghĩa là từ đầu.
—
Mục tiêu thật sự không phải Huyết Kỳ.
—
—
Mà chính là Trần Vũ.
—
—
“Ta là ai?”
—
Trần Vũ hỏi.
—
—
“Ta cũng muốn biết.”
—
—
Thiên Quyền bật cười.
—
—
“Không.”
—
—
“Ngươi biết.”
—
—
“Chỉ là ngươi chưa nhớ ra.”
—
—
ẦM!
—
Ngay lúc ấy.
—
Một ký ức kỳ lạ lóe lên trong đầu Trần Vũ.
—
—
Một ngọn lửa.
—
Một cung điện đổ nát.
—
Máu.
—
Tiếng khóc trẻ con.
—
—
Và một người phụ nữ đang ôm lấy hắn.
—
—
“Chạy đi.”
—
—
“Đừng quay lại.”
—
—
“Đừng để họ tìm thấy con.”
—
—
Ký ức biến mất nhanh như lúc xuất hiện.
—
—
Trần Vũ loạng choạng.
—
—
Nguyễn Lan lập tức đỡ lấy hắn.
—
—
“Ngươi sao vậy?”
—
—
Trần Vũ không trả lời.
—
—
Bởi tim hắn đang đập điên cuồng.
—
—
Những hình ảnh đó…
—
Quá thật.
—
—
Nhưng chúng không thuộc về cuộc đời mà hắn nhớ.
—
—
Thiên Quyền thấy phản ứng ấy.
—
Liền gật đầu hài lòng.
—
—
“Đúng.”
—
—
“Huyết mạch đã bắt đầu thức tỉnh.”
—
—
“Xem ra thời gian không còn nhiều.”
—
—
Ngay khi câu nói vừa dứt.
—
Một mũi tên xé gió lao tới.
—
—
VÈO!
—
—
Thiên Quyền nghiêng đầu.
—
Mũi tên lướt qua má.
—
—
Phạm Hổ đã kéo cung lần nữa.
—
—
“Ta ghét kiểu nói chuyện bí hiểm.”
—
—
“Muốn đánh thì đánh.”
—
—
Thiên Quyền sờ vết xước nhỏ trên mặt.
—
—
Rồi lần đầu tiên.
—
Nụ cười biến mất.
—
—
“Được.”
—
—
Chiếc quạt giấy trong tay khép lại.
—
—
Mưa dường như ngừng rơi trong một khoảnh khắc.
—
—
Không khí trở nên nặng nề đến đáng sợ.
—
—
Mạc Tầm khẽ lùi nửa bước.
—
—
Lương Kình rút kiếm hoàn toàn khỏi vỏ.
—
—
Bởi tất cả đều hiểu.
—
Thứ vừa xuất hiện.
—
Không còn là cuộc truy sát thông thường.
—
—
Một trong Thất Tinh.
—
Cuối cùng đã tự mình ra tay.
—
**Hết Chương 19.**
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!