HUYẾT KỲ
Chương 20 – Một Trong Thất Tinh
Mưa vẫn rơi.
Nhưng không ai còn để ý.
—
Toàn bộ ánh mắt đều tập trung vào Thiên Quyền.
—
Người đàn ông áo xanh đứng giữa màn mưa.
Chiếc quạt giấy đã khép lại.
Nụ cười cũng biến mất.
—
Từ khi xuất hiện tới giờ.
Đây là lần đầu tiên hắn để lộ sát khí.
—
Không mãnh liệt.
Không áp đảo.
—
Mà lạnh.
—
Lạnh tới mức khiến người khác cảm thấy bất an từ tận đáy lòng.
—
—
Thiên Quyền nhìn Phạm Hổ.
—
“Ngươi bắn khá tốt.”
—
—
Phạm Hổ nhếch mép.
—
“Ta biết.”
—
—
“Tiếc là.”
—
Thiên Quyền nói tiếp.
—
“Ngươi chỉ có một cơ hội.”
—
—
Vừa dứt lời.
—
Hắn biến mất.
—
—
Không.
—
Không phải biến mất.
—
Mà quá nhanh.
—
—
Đồng tử Trần Vũ co lại.
—
“Phạm Hổ!”
—
—
ẦM!
—
Thiên Quyền đã xuất hiện trước mặt Phạm Hổ.
—
Nhanh đến mức gần như không ai phản ứng kịp.
—
—
Chiếc quạt giấy đâm thẳng vào cổ họng.
—
—
KENG!
—
Một tiếng kim loại vang lên.
—
—
Phạm Hổ dùng cây cung chặn lại trong gang tấc.
—
Nhưng vẫn bị đánh bay khỏi tảng đá.
—
—
ẦM!
—
Thân hình đập xuống bờ hồ.
—
—
Tiểu Ngư tái mặt.
—
“Nhanh quá!”
—
—
Thiên Quyền không truy kích.
—
Hắn chỉ đứng đó.
—
Như thể cú đánh vừa rồi chỉ là thử nghiệm.
—
—
“Khá.”
—
—
“Không hổ là Thần Tiễn Đông Sơn.”
—
—
Lần đầu tiên từ đầu truyện.
—
Biệt hiệu thật của Phạm Hổ được nhắc tới.
—
—
Phạm Hổ lau máu nơi khóe miệng.
—
Ánh mắt trở nên nghiêm túc.
—
—
Đối thủ này…
—
Nguy hiểm hơn tất cả những kẻ hắn từng gặp.
—
—
Thiên Quyền xoay người.
—
Nhìn sang Lương Kình.
—
—
“Còn ngươi.”
—
—
“Đệ tử cuối cùng của Kiếm Cuồng.”
—
—
“Ta tưởng ngươi chết lâu rồi.”
—
—
Lương Kình không đáp.
—
Chỉ giơ kiếm lên.
—
—
Kiếm ý bùng nổ.
—
—
ẦM!
—
Hắn lao tới.
—
—
Kiếm quang sáng rực giữa màn mưa.
—
—
Nhanh hơn bất cứ lúc nào trước đây.
—
—
Nhưng…
—
Thiên Quyền chỉ dùng một tay.
—
—
KENG!
—
—
Hai ngón tay kẹp lấy lưỡi kiếm.
—
—
Toàn bộ chiến trường chết lặng.
—
—
Lương Kình biến sắc.
—
—
Kiếm của hắn…
—
Bị chặn lại?
—
—
Bằng hai ngón tay?
—
—
Thiên Quyền khẽ lắc đầu.
—
—
“Ngươi chưa bằng sư phụ.”
—
—
ẦM!
—
Một chưởng đánh ra.
—
—
Lương Kình phun máu.
—
Bay ngược hơn mười trượng.
—
—
Nguyễn Lan lập tức lao tới đỡ.
—
—
Sắc mặt nàng trắng bệch.
—
—
Quá mạnh.
—
—
Khoảng cách này không còn là chênh lệch kỹ năng.
—
—
Mà là chênh lệch cảnh giới.
—
—
Trần Vũ siết chặt chuôi đao.
—
—
Lần đầu tiên kể từ khi tham gia Huyết Kỳ.
—
Hắn cảm thấy bất lực.
—
—
Triệu Tàn rất mạnh.
—
Nhưng ít nhất vẫn có cảm giác là con người.
—
—
Thiên Quyền thì khác.
—
—
Hắn giống như đang đứng ở một tầng cao hơn tất cả.
—
—
Đúng lúc ấy.
—
Một tiếng cười vang lên.
—
—
Mạc Tầm.
—
—
Khôi Tuyến Sư chậm rãi bước lên.
—
—
“Ta ghét ngươi.”
—
—
Thiên Quyền nhìn hắn.
—
—
“Ta biết.”
—
—
“Nhưng ta ghét nhất là vẻ mặt đó.”
—
—
Mạc Tầm giơ hai tay lên.
—
—
Hàng chục sợi tuyến vô hình kéo căng.
—
—
Toàn bộ tử thi trên chiến trường đồng loạt lao tới.
—
—
Không phải hai mươi.
—
—
Mà hơn năm mươi.
—
—
Trong lúc hỗn chiến.
—
Mạc Tầm đã âm thầm gom thêm xác chết từ hồ và nghĩa địa gần đó.
—
—
Một đội quân xác chết thực sự hình thành.
—
—
Tiểu Ngư há hốc miệng.
—
“Ông giấu nghề à?”
—
—
Mạc Tầm không đáp.
—
—
Mồ hôi đang chảy đầy trán.
—
—
Điều khiển số lượng này.
—
Là cực hạn của hắn.
—
—
“Giết hắn.”
—
—
ẦM!
—
Năm mươi tử thi lao tới cùng lúc.
—
—
Thiên Quyền đứng yên.
—
Không né.
—
Không lùi.
—
—
Hắn chỉ mở quạt.
—
—
PHẠCH.
—
Chiếc quạt giấy mở ra hoàn toàn.
—
—
Trên mặt quạt.
—
Vẽ bảy ngôi sao bạc.
—
—
Khoảnh khắc ấy.
—
Một luồng khí tức khủng bố bùng nổ.
—
—
ẦM!
—
Mặt đất nứt toác.
—
—
Nước hồ dâng lên.
—
—
Năm mươi tử thi bị đánh bật ngược.
—
—
Hàng chục sợi tuyến đứt cùng lúc.
—
—
Mạc Tầm phun máu.
—
Quỳ một gối xuống đất.
—
—
Toàn bộ chiến trường im lặng.
—
—
Chỉ một chiêu.
—
—
Đội quân tử thi tan vỡ.
—
—
Thiên Quyền nhìn mọi người.
—
—
Ánh mắt dừng lại ở Trần Vũ.
—
—
“Đừng chống cự.”
—
—
“Đi theo ta.”
—
—
“Ngươi sẽ biết mình là ai.”
—
—
Trần Vũ không trả lời.
—
—
Hắn chỉ nhấc đao lên.
—
—
Thiên Quyền khẽ thở dài.
—
—
“Đáng tiếc.”
—
—
Rồi bước tới.
—
—
Từng bước.
—
Từng bước.
—
—
Như thần chết đang tiến lại gần.
—
—
Nhưng đúng lúc ấy.
—
Từ xa.
—
Một âm thanh kỳ lạ vang lên.
—
—
Ting…
—
—
Ting…
—
—
Ting…
—
—
Giống tiếng chuông.
—
Nhưng không phải chuông đồng.
—
—
Mà là tiếng chuông gió.
—
—
Thiên Quyền đột ngột dừng lại.
—
—
Lần đầu tiên.
—
Sắc mặt hắn thay đổi.
—
—
Ở cuối con đường ven hồ.
—
Một thiếu nữ mặc áo lam đang đứng dưới mưa.
—
—
Tuổi khoảng mười bảy.
—
Tay cầm chiếc chuông gió bạc.
—
—
Dung mạo thanh tú.
—
Nhưng ánh mắt lạnh đến lạ thường.
—
—
Điều đáng sợ nhất là…
—
Không ai biết nàng xuất hiện từ khi nào.
—
—
Thiên Quyền nhìn nàng.
—
Chậm rãi nói ra một cái tên.
—
—
### “Dao Linh…”
—
—
Toàn thân Trần Vũ chấn động.
—
—
Bởi chiếc vòng bạc trên cổ tay cô gái…
—
Giống hệt chiếc vòng mà Trần Dao từng đeo.
—
**Hết Chương 20.**
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!