QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG

Chương 14 – Bước Chân Vào Bàn Cờ

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Mùa xuân năm sau.

Thăng Long đón Tết.


Khắp nơi treo đèn lồng đỏ.


Tiếng pháo vang lên từ sáng sớm.


Người dân mặc áo mới.


Trẻ con cười đùa trên phố.


Bề ngoài.


Thiên hạ vẫn thanh bình.


Nhưng Mạc Đăng Dung đã học được một điều.


Những lúc yên bình nhất.


Thường là lúc những cơn sóng ngầm mạnh nhất.


Giống như mặt biển trước bão.


Lặng đến đáng sợ.


Sau nhiều năm ở kinh thành.


Đăng Dung đã không còn là gia nhân bình thường.


Nhờ sức khỏe.


Nhờ sự lanh lợi.


Và quan trọng nhất.


Nhờ biết giữ miệng.


Cậu được điều sang đội thị vệ.


Đối với nhiều người.


Đó chỉ là một bước tiến nhỏ.


Nhưng đối với Đăng Dung.


Đó là cánh cửa đầu tiên.


Từ người đứng ngoài nhìn vào.


Trở thành người đứng trong cuộc.


Ngày đầu khoác bộ giáp lính.


Đăng Dung đứng rất lâu trước chậu nước.


Nhìn hình bóng phản chiếu.


Cậu nhớ tới biển.


Nhớ cha.


Nhớ chiếc thuyền nhỏ năm nào.


Nếu cha còn sống.


Không biết ông sẽ nghĩ gì.


Một đứa con ngư dân.


Lại đang đứng giữa kinh thành.


Mang giáp phục của triều đình.


Buổi chiều.


Đội thị vệ được lệnh hộ tống một đoàn xe.


Chở vật phẩm vào cung.


Đây là lần đầu tiên Đăng Dung tới gần hoàng thành.


Những bức tường đỏ.


Những mái ngói vàng.


Những cổng thành cao vút.


Tất cả đều khiến người ta có cảm giác nhỏ bé.


Nhưng khi đoàn xe tiến qua cổng.


Đăng Dung nhìn thấy một cảnh tượng kỳ lạ.


Một viên quan lớn.


Địa vị rất cao.


Vừa bước xuống kiệu.


Lập tức cúi đầu trước một người khác.


Người kia địa vị cao hơn.


Vài bước sau.


Người địa vị cao hơn ấy lại cúi đầu trước một người khác nữa.


Cứ như vậy.


Một chuỗi cúi đầu kéo dài bất tận.


Lần đầu tiên.


Đăng Dung hiểu rằng.


Trong kinh thành.


Ai cũng có người phải cúi đầu.


Ngay cả những kẻ tưởng như đứng trên đỉnh.


Buổi tối.


Anh tới gặp ông lão.


Đã nhiều năm.


Nhưng vẫn không biết tên ông.


Và dần dần.


Đăng Dung không còn hỏi nữa.


Bởi có những người.


Tên tuổi không quan trọng.


Điều họ để lại mới quan trọng.


Ông lão đang chơi cờ.


Một mình.


Như thường lệ.


Đăng Dung kể về chuyện trong cung.


Kể về những cái cúi đầu.


Ông lão cười.


“Hôm nay ngươi học được gì?”


Đăng Dung suy nghĩ.


Rồi đáp:


“Không có người mạnh nhất.”


Ông lão lắc đầu.


“Chưa đủ.”


Đăng Dung ngạc nhiên.


Ông cầm một quân cờ lên.


Đặt giữa bàn.


“Ngươi thấy quân này chứ?”


“Dạ.”


“Nó đứng giữa bàn.”


“Vâng.”


“Nhưng nó mạnh vì nó đứng giữa bàn sao?”


Đăng Dung im lặng.


Ông lão tiếp tục.


“Nó mạnh vì có những quân khác bảo vệ nó.”


Ngọn đèn dầu lay động.


Bóng quân cờ kéo dài trên mặt bàn.


Ông nhìn Đăng Dung.


Rất nghiêm túc.


“Trên đời này.”

“Không ai mạnh một mình.”


Câu nói ấy như một mũi tên.


Cắm thẳng vào tâm trí chàng trai trẻ.


Bởi từ nhỏ.


Cậu luôn nghĩ sức mạnh là chuyện cá nhân.


Mạnh hơn người khác.


Nhanh hơn người khác.


Gan dạ hơn người khác.


Nhưng bây giờ.


Cậu bắt đầu hiểu.


Một con thuyền không thể ra khơi nếu chỉ có thuyền trưởng.


Một đạo quân không thể thắng nếu chỉ có tướng giỏi.


Một triều đại không thể tồn tại nếu chỉ có một vị vua.


Mọi thứ đều là mạng lưới.


Liên kết.


Nâng đỡ.


Và ràng buộc lẫn nhau.


Đêm ấy.


Trên đường về.


Đăng Dung đi ngang qua cây cầu đá nhỏ.


Dòng nước bên dưới chảy rất chậm.


Anh dừng lại.


Nhìn bóng mình trong nước.


Bất giác nhận ra.


Mình đã thay đổi rất nhiều.


Ngày mới tới kinh thành.


Anh chỉ muốn sống sót.


Sau đó muốn mạnh lên.


Sau đó muốn hiểu quyền lực.


Còn bây giờ.


Lần đầu tiên.


Một ý nghĩ mới xuất hiện.


Rất mơ hồ.


Rất nhỏ.


Nhưng đủ để khiến tim đập nhanh hơn.


“Nếu một ngày…”

“Ta có thể thay đổi mọi thứ thì sao?”


Ý nghĩ ấy vừa xuất hiện.


Anh lập tức tự cười mình.


Một thị vệ trẻ.


Một đứa con ngư dân.


Làm sao thay đổi được thiên hạ?


Nhưng có những ý nghĩ.


Một khi đã sinh ra.


Sẽ không bao giờ chết.


Chúng chỉ lớn dần.


Âm thầm.


Qua năm tháng.


Giống như hạt giống nằm dưới lòng đất.


Chờ ngày nảy mầm.


Ở một nơi khác.


Một thiếu niên tên Nguyễn Bỉnh Khiêm đang đọc những bộ sử cũ.


Cậu ghi chép tỉ mỉ.


Nghiên cứu sự hưng suy của các triều đại.


Và tự hỏi:


“Điều gì khiến một quốc gia hưng thịnh?”

“Điều gì khiến một quốc gia sụp đổ?”


Hai con người.


Hai câu hỏi khác nhau.


Một người hỏi:


Làm sao thay đổi thiên hạ?


Một người hỏi:


Làm sao hiểu thiên hạ?


Và lịch sử.


Đang chuẩn bị đưa họ gặp nhau.


Nhưng trước khi điều đó xảy ra.


Cơn bão lớn nhất của thời đại.


Phải bắt đầu nổi lên.


Từ trong lòng triều đình.


Nơi những vết nứt đã xuất hiện từ rất lâu.


Hết Chương 14.

📝 1,399 từ 📅 17/06/2026 👁 3 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!