QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG

Chương 17 – Ánh Mắt Sau Tấm Rèm

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Mùa thu năm ấy.

Những cơn gió đầu tiên bắt đầu tràn về Thăng Long.


Lá vàng rơi đầy trên những con đường lát đá.


Kinh thành vẫn náo nhiệt.


Nhưng dưới lớp vỏ phồn hoa ấy.


Những dòng nước ngầm đang chảy xiết hơn bao giờ hết.


Mạc Đăng Dung cảm nhận được điều đó.


Không phải từ lời đồn.


Mà từ ánh mắt con người.


Quan lại trở nên dè chừng hơn.


Những cuộc trò chuyện kết thúc ngay khi có người lạ xuất hiện.


Những nụ cười cũng trở nên giả tạo hơn.


Ai cũng đang đề phòng ai đó.


Nhưng không ai nói ra.


Một buổi sáng.


Đăng Dung nhận được lệnh đặc biệt.


Theo đội hộ vệ vào hoàng thành.


Có cuộc gặp của nhiều đại thần.


Nhiệm vụ của đội thị vệ chỉ là đứng ngoài.


Không được nghe.


Không được hỏi.


Không được nhìn.


Nhưng lịch sử thường không quan tâm đến những quy định ấy.


Đại điện hôm ấy đóng kín cửa.


Các vị đại thần lần lượt bước vào.


Những cái tên mà dân thường chỉ dám nhắc bằng giọng thì thầm.


Những người có thể quyết định vận mệnh của hàng vạn người chỉ bằng một tờ giấy.


Đăng Dung đứng ở hành lang phía ngoài.


Lặng lẽ như mọi khi.


Cho đến khi một tiếng động vang lên.


Một thái giám trẻ tuổi vấp chân.


Làm rơi một cuộn văn thư.


Những tờ giấy tung ra khắp hành lang.


Đám người vội vàng nhặt lên.


Đăng Dung cũng giúp.


Chỉ trong khoảnh khắc.


Mắt anh lướt qua vài dòng chữ.


Rất nhanh.


Nhưng đủ để thấy.


Đó không phải chuyện cứu tế.


Không phải chuyện biên giới.


Mà là danh sách nhân sự.


Những chức vụ.


Những cái tên.


Những người sắp bị thay thế.


Những người sắp được cất nhắc.


Đăng Dung lập tức hiểu.


Cuộc chiến lớn nhất ở kinh thành.


Không phải ngoài chiến trường.


Mà ở đây.


Giữa những cây bút.


Giữa những con dấu.


Giữa những tờ giấy.


Buổi chiều.


Khi các đại thần ra về.


Một chuyện lạ xảy ra.


Một cỗ kiệu dừng lại gần nơi đội thị vệ đứng.


Rèm kiệu khẽ mở.


Chỉ một khe nhỏ.


Nhưng từ bên trong.


Có một ánh mắt nhìn ra.


Ánh mắt ấy lướt qua hàng thị vệ.


Rồi dừng lại trên Mạc Đăng Dung.


Chỉ một thoáng.


Rất ngắn.


Nhưng Đăng Dung cảm nhận được.


Người kia đang đánh giá mình.


Giống như thợ săn nhìn dấu chân thú trong rừng.


Không lâu sau.


Kiệu rời đi.


Mọi chuyện tưởng đã kết thúc.


Nhưng tối hôm đó.


Một viên quản sự tìm đến.


Ông nhìn Đăng Dung.


Vẻ mặt khác thường.


“Ngày mai.”


“Ngươi đi cùng ta.”


“Đi đâu?”


“Không hỏi.”


“Vâng.”


Sáng hôm sau.


Họ đến một khu vườn lớn nằm phía Tây kinh thành.


Không bảng hiệu.


Không lính canh.


Nhưng lại khiến người ta cảm thấy áp lực.


Giống như có thứ gì đó vô hình đang bao phủ nơi này.


Đăng Dung được dẫn vào một đình nhỏ giữa hồ.


Ở đó.


Có một người đàn ông đang ngồi uống trà.


Tuổi ngoài năm mươi.


Áo bào đơn giản.


Không đeo ngọc.


Không mang kiếm.


Nhưng khí thế khiến cả không gian như lắng xuống.


Ông ta không nhìn Đăng Dung ngay.


Chỉ chậm rãi rót trà.


Một lúc sau mới lên tiếng.


“Ngươi là Mạc Đăng Dung?”


“Vâng.”


“Người xứ Đông?”


“Vâng.”


“Con nhà ngư dân?”


“Vâng.”


Người đàn ông gật đầu.


Như thể đã biết hết từ trước.


Ông đưa một chén trà.


“Uống đi.”


Đăng Dung nhận lấy.


Không run.


Không né tránh.


Người đàn ông quan sát điều đó.


Rồi mỉm cười rất nhẹ.


“Ngươi không sợ ta?”


Đăng Dung suy nghĩ.


Rồi đáp thật lòng.


“Con không biết ngài là ai.”


Lần đầu tiên.


Người đàn ông bật cười.


Tiếng cười trầm.


Nhưng đầy hứng thú.


“Trả lời hay lắm.”


Ông uống một ngụm trà.


Nhìn mặt hồ.


Rồi hỏi:


“Nếu có hai người tranh nhau một chiếc thuyền.”


“Một người mạnh.”


“Một người giỏi chèo.”


“Ngươi chọn ai?”


Đăng Dung im lặng.


Đây không phải câu hỏi về chiếc thuyền.


Anh biết.


Đây là câu hỏi về con người.


Về quyền lực.


Về lựa chọn.


Sau một lúc.


Anh trả lời:


“Con chọn người biết mình đang đi đâu.”


Gió trên mặt hồ đột nhiên nổi lên.


Những vòng sóng nhỏ lan ra.


Người đàn ông nhìn anh thật lâu.


Lâu đến mức tưởng như muốn nhìn xuyên vào suy nghĩ của chàng trai trẻ.


Rồi cuối cùng.


Ông gật đầu.


Chỉ một cái gật đầu rất khẽ.


Nhưng đủ để thay đổi số phận của nhiều người.


Bởi từ giây phút ấy.


Mạc Đăng Dung không còn là một thị vệ vô danh nữa.


Anh đã lọt vào tầm mắt của những người ngồi ở tầng cao nhất của bàn cờ.


Và một khi đã lọt vào tầm mắt ấy.


Không ai có thể quay lại cuộc sống cũ.


Khi rời khu vườn.


Đăng Dung ngoái đầu nhìn lại.


Người đàn ông vẫn ngồi bên hồ.


Tĩnh lặng.


Như chưa từng có cuộc gặp gỡ nào.


Nhưng trong lòng Đăng Dung.


Có cảm giác kỳ lạ.


Giống như vừa bước qua một cánh cửa vô hình.


Phía sau là tuổi trẻ.


Phía trước là lịch sử.


Hết Chương 17.

📝 1,406 từ 📅 17/06/2026 👁 3 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!