QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG
Chương 16 – Cơn Gió Đổi Chiều
Mùa hạ năm ấy.
Thăng Long nóng như một chiếc lò nung.
Không khí ngột ngạt.
Con người cũng ngột ngạt.
Những lời đồn bắt đầu xuất hiện nhiều hơn.
Ban đầu chỉ là những câu chuyện bên quán trà.
Những lời thì thầm trong góc chợ.
Những tiếng thở dài sau vài chén rượu.
Nhưng rồi.
Chúng xuất hiện ở khắp nơi.
Giống như cỏ dại mọc sau mưa.
Không thể ngăn nổi.
Người ta nói triều đình đang mục ruỗng.
Người ta nói quan lại chia bè kết phái.
Người ta nói dân chúng ngày càng khổ.
Và điều nguy hiểm nhất.
Người ta bắt đầu nói về tương lai.
Khi dân chúng bắt đầu mất niềm tin vào ngày mai.
Đó là dấu hiệu đáng sợ.
Một buổi chiều.
Đội thị vệ nhận lệnh hộ tống một đoàn xe lương.
Đích đến là vùng ngoại thành phía nam.
Nơi vừa xảy ra mất mùa.
Trên danh nghĩa.
Đây là chuyến cứu tế.
Nhưng khi đoàn xe tới nơi.
Mạc Đăng Dung nhìn thấy điều khác.
Người dân đói.
Rất đói.
Những khuôn mặt hốc hác.
Những đứa trẻ bụng ỏng.
Những cụ già gầy như cành củi.
Họ đứng chờ bên đường.
Ánh mắt nhìn những bao gạo như nhìn kho báu.
Nhưng rồi.
Một chuyện xảy ra.
Viên quan phụ trách cứu tế cho xe dừng lại.
Ra lệnh kiểm kê.
Rồi kiểm kê lại.
Rồi xác nhận.
Rồi đóng dấu.
Rồi chờ giấy phép.
Trong khi đó.
Người dân vẫn chờ.
Dưới nắng.
Dưới đói khát.
Đến chiều tối.
Gạo vẫn chưa được phát.
Một bà lão ngất xỉu.
Một đứa trẻ khóc lả đi.
Nhưng thủ tục vẫn tiếp tục.
Mạc Đăng Dung đứng nhìn.
Hai bàn tay siết chặt.
Máu nóng dâng lên.
Anh bước tới.
“Đại nhân.”
Viên quan cau mày.
“Có chuyện gì?”
“Người dân đang đói.”
“Ta biết.”
“Vậy sao không phát gạo?”
Viên quan nhìn anh.
Ánh mắt như nhìn một đứa trẻ chưa hiểu đời.
“Ngươi nghĩ quản lý thiên hạ dễ vậy sao?”
Đăng Dung không đáp.
Viên quan chỉ vào đống giấy tờ.
“Nếu sai một dấu.”
“Ta mất chức.”
“Nếu sai một chữ.”
“Ta mất đầu.”
Rồi ông nhìn về phía dân làng.
Lạnh lùng.
“Ngày mai họ vẫn đói.”
“Nhưng hôm nay ta không thể sai.”
Đăng Dung chết lặng.
Lần đầu tiên.
Anh hiểu một nghịch lý.
Có những người không ác.
Nhưng lại gây ra điều ác.
Chỉ vì họ sợ.
Sợ mất chức.
Sợ trách nhiệm.
Sợ hậu quả.
Đêm đó.
Đoàn xe đóng trại bên ngoài làng.
Đăng Dung không ngủ.
Anh đi dọc cánh đồng khô hạn.
Dưới ánh trăng.
Những thửa ruộng nứt nẻ trải dài như những vết sẹo trên mặt đất.
Ở cuối cánh đồng.
Có một người đang ngồi.
Ông lão.
Người thầy không tên.
Đăng Dung không hề ngạc nhiên.
Dường như mỗi lần cuộc đời đưa ra một câu hỏi.
Ông luôn xuất hiện.
Như đã biết trước.
Hai người ngồi xuống bờ ruộng.
Không ai nói gì một lúc lâu.
Tiếng côn trùng vang lên trong đêm.
Cuối cùng.
Đăng Dung lên tiếng.
“Con không hiểu.”
Ông lão gật đầu.
“Chuyện gì?”
“Tại sao người tốt lại làm chuyện xấu?”
Gió đêm thổi qua đồng lúa chết.
Ông lão nhìn lên bầu trời.
Rất lâu mới đáp.
“Bởi vì đa số người đời.”
“Không lựa chọn giữa thiện và ác.”
Đăng Dung nhíu mày.
“Vậy họ chọn gì?”
Ông lão quay sang.
Ánh mắt sâu thẳm.
“Họ chọn giữa an toàn và nguy hiểm.”
Câu trả lời ấy như một nhát búa.
Đập vào nhận thức của chàng trai trẻ.
Ông lão tiếp tục.
“Ngươi nghĩ kẻ tham quan là nguy hiểm nhất?”
“Không.”
“Kẻ đáng sợ nhất là người biết điều đúng.”
“Nhưng không dám làm.”
Xa xa.
Một con cú kêu lên trong đêm.
Đăng Dung nhìn những ngôi nhà tối om của dân làng.
Nhìn những đứa trẻ đang ngủ với cái bụng đói.
Lần đầu tiên.
Một ý nghĩ xuất hiện rõ ràng hơn bao giờ hết.
Không còn là một hạt giống.
Mà đã bắt đầu nảy mầm.
“Nếu một ngày…”
“Ta có quyền quyết định…”
Anh không nói hết câu.
Nhưng ông lão hiểu.
Ông mỉm cười.
Một nụ cười pha lẫn hy vọng và lo lắng.
Bởi ông biết.
Mọi người thay đổi lịch sử đều bắt đầu như vậy.
Ban đầu.
Họ muốn cứu người.
Sau đó.
Họ muốn thay đổi thế giới.
Và rồi.
Thế giới cũng bắt đầu thay đổi họ.
Trăng treo lơ lửng trên cánh đồng.
Gió đêm đổi hướng.
Mang theo hơi nóng từ phương Nam.
Ông lão ngẩng đầu.
Nhìn bầu trời.
Khẽ nói như tự nhủ:
“Gió đổi chiều rồi.”
Đăng Dung không hiểu.
Nhưng nhiều năm sau.
Anh sẽ nhớ lại đêm ấy.
Và nhận ra.
Không chỉ gió.
Mà cả vận mệnh của Đại Việt.
Cũng vừa đổi chiều.
Hết Chương 16.
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!