QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG

Chương 18 – Món Nợ Đầu Tiên

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Có những ngày.

Con người bước qua ngưỡng cửa của số phận.


Nhưng lại không hề nhận ra.


Mạc Đăng Dung cũng vậy.


Sau cuộc gặp trong khu vườn bên hồ.


Cuộc sống bên ngoài dường như không thay đổi.


Anh vẫn luyện võ.


Vẫn làm nhiệm vụ.


Vẫn đọc sách vào ban đêm.


Nhưng ở đâu đó.


Những bánh răng vô hình đã bắt đầu chuyển động.


Một tuần sau.


Đăng Dung nhận được lệnh bất ngờ.


Thăng chức.


Không lớn.


Chỉ là một chức vụ nhỏ trong đội thị vệ.


Nhưng với một người xuất thân ngư dân.


Đó là chuyện hiếm.


Rất hiếm.


Nhiều người bắt đầu chú ý tới anh.


Một vài người chúc mừng.


Một vài người ganh ghét.


Một vài người đột nhiên trở nên thân thiện.


Đăng Dung không thích điều đó.


Anh nhớ lời ông lão.


“Khi người ta đối xử tốt với ngươi.”

“Hãy xem họ muốn gì.”


Quả nhiên.


Không lâu sau.


Có người tìm đến.


Một viên quan trẻ.


Ăn nói khéo léo.


Lịch thiệp.


Luôn nở nụ cười.


Ông ta mời Đăng Dung đi uống trà.


Rồi kể chuyện thiên hạ.


Kể chuyện triều đình.


Kể chuyện nhân tài cần được trọng dụng.


Mọi thứ đều rất dễ nghe.


Cho tới lúc ông ta nói:


“Ngài ấy rất quý ngươi.”


Đăng Dung lập tức hiểu.


“Ngài ấy.”


Chính là người đàn ông trong khu vườn.


Viên quan trẻ cười.


“Trong đời người.”


“Không phải ai cũng có cơ hội được người lớn nâng đỡ.”


Đăng Dung không đáp.


Ông ta tiếp tục.


“Ân tình là thứ rất quý.”


“Đúng không?”


Lần này.


Đăng Dung vẫn im lặng.


Nhưng trong lòng.


Anh đã cảm thấy điều gì đó.


Một sợi dây.


Vô hình.


Đang được buộc vào cổ tay mình.


Buổi tối.


Anh tới gặp ông lão.


Người thầy không tên đang ngồi sửa lại một quyển sách cũ.


Những trang giấy đã vàng.


Mép sách sờn rách.


Nhưng ông vẫn cẩn thận.


Như đang chữa lành một sinh mạng.


Đăng Dung kể lại mọi chuyện.


Từ cuộc gặp bên hồ.


Đến lời viên quan trẻ.


Ông lão nghe xong.


Không ngạc nhiên.


Như thể đã biết trước.


“Con thấy thế nào?”


Đăng Dung suy nghĩ.


Rồi đáp:


“Con thấy mình đang mắc nợ.”


Ông lão ngẩng đầu.


Ánh mắt thoáng hiện vẻ hài lòng.


“Không tệ.”


“Ít nhất ngươi còn nhìn ra.”


Ông khép sách lại.


Chậm rãi nói:


“Trên đời có hai loại nợ.”

“Nợ tiền bạc.”

“Và nợ ân tình.”


Ông dừng lại.


Rồi cười nhạt.


“Nợ tiền dễ trả hơn.”


Gió đêm thổi qua cửa sổ.


Làm ngọn đèn lay động.


Đăng Dung ngồi im.


Ông lão tiếp tục.


“Khi ai đó cho ngươi tiền.”

“Ngươi biết mình nợ bao nhiêu.”

“Nhưng khi ai đó cho ngươi cơ hội…”

“Ngươi sẽ không bao giờ biết phải trả bao nhiêu.”


Căn phòng yên lặng.


Đăng Dung cảm thấy lưng mình lạnh đi.


Lần đầu tiên.


Anh hiểu một mặt khác của quyền lực.


Quyền lực không chỉ đến từ gươm giáo.


Không chỉ đến từ chức vị.


Mà còn đến từ ân nghĩa.


Từ những món nợ vô hình.


Từ những bàn tay từng giúp đỡ.


Từ những lời hứa chưa nói thành lời.


Ông lão nhìn anh.


Giọng trầm xuống.


“Nhớ kỹ.”

“Không ai cho không ai thứ gì.”


Ngoài sân.


Lá cây xào xạc.


Một chiếc lá vàng rơi xuống nền đất.


Chậm rãi.


Không tiếng động.


Ông lão nhìn chiếc lá ấy.


Khẽ nói:


“Thứ nguy hiểm nhất không phải kẻ thù.”

“Mà là người khiến ngươi không thể từ chối.”


Đăng Dung không trả lời.


Bởi anh biết.


Ông đang nói đúng.


Một kẻ thù.


Ta có thể đánh.


Có thể tránh.


Có thể chống lại.


Nhưng một ân nhân.


Lại khác.


Rất khác.


Đêm hôm đó.


Trên đường trở về.


Đăng Dung đi ngang qua cây cầu đá.


Nơi anh từng đứng rất nhiều lần.


Dòng nước vẫn chảy.


Như chưa từng thay đổi.


Nhưng anh biết.


Mình đã thay đổi.


Con đường phía trước.


Không còn chỉ là học hỏi.


Không còn chỉ là trưởng thành.


Mà là lựa chọn.


Những lựa chọn sẽ tạo nên con người anh sau này.


Xa xa.


Trong một phủ đệ lớn.


Người đàn ông bên hồ đang đọc một bản danh sách.


Tên của Mạc Đăng Dung nằm ở gần cuối.


Ông dùng bút son đánh một dấu nhỏ bên cạnh.


Rồi gấp lại.


Một hành động rất đơn giản.


Nhưng đôi khi.


Lịch sử được thay đổi bởi những nét bút như thế.


Ở một nơi khác.


Nguyễn Bỉnh Khiêm vẫn chưa bước chân vào quan trường.


Nguyễn Kim vẫn đang học binh pháp trong gia tộc.


Trịnh Kiểm vẫn chỉ là một thiếu niên vô danh.


Không ai biết.


Những con người ấy rồi sẽ va chạm với nhau.


Tạo nên một thế kỷ đầy máu lửa.


Nhưng đêm nay.


Bàn cờ đã đặt thêm một quân mới.


Và quân cờ ấy.


Lần đầu tiên cảm nhận được sức nặng của vận mệnh.


Hết Chương 18.

📝 1,316 từ 📅 17/06/2026 👁 4 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!