QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG
Chương 26 – Con Cá Trong Hồ Và Con Rồng Trong Biển
Mùa đông năm ấy.
Thăng Long đón những đợt gió lạnh kéo dài.
Cây cối trụi lá.
Mặt hồ trong khu vườn của người đàn ông quyền lực trở nên tĩnh lặng hơn.
Những con cá lớn không còn nổi lên thường xuyên.
Chúng ẩn mình dưới tầng nước sâu.
Chờ đợi.
Giống hệt những con người trong triều đình.
Sau vụ Trần Khải.
Nhiều phe phái bắt đầu cảnh giác.
Những cuộc gặp bí mật ít đi.
Những lá thư được đốt nhanh hơn.
Những lời nói trở nên cẩn trọng hơn.
Nhưng đó chỉ là bề ngoài.
Mạc Đăng Dung hiểu.
Khi mặt hồ càng yên.
Thì phía dưới càng có nhiều dòng chảy.
Một buổi sáng.
Anh được triệu đến khu vườn.
Người đàn ông bên hồ đang ngồi câu cá.
Lần đầu tiên.
Đăng Dung thấy ông câu cá.
Nhưng điều kỳ lạ là.
Từ lúc tới.
Anh chưa thấy ông kéo cần lần nào.
Hai người ngồi im.
Gần một canh giờ.
Không ai nói gì.
Cuối cùng.
Đăng Dung hỏi:
"Ngài đang đợi cá sao?"
Người đàn ông cười.
"Không."
"Vậy đang đợi gì?"
Ông nhìn mặt hồ.
"Ta đang đợi con cá quên mất lưỡi câu."
Gió lạnh lướt qua mặt nước.
Những vòng sóng nhỏ lan ra.
Đăng Dung không nói.
Nhưng trong đầu đã hiểu.
Ông không nói về cá.
Ông đang nói về con người.
Người đàn ông tiếp tục.
"Con người rất kỳ lạ."
"Họ luôn nghĩ mình thông minh hơn người khác."
Ông nhấc một viên đá nhỏ.
Ném xuống hồ.
Tõm.
Một âm thanh rất nhẹ.
"Và chính lúc đó."
"Họ dễ mắc sai lầm nhất."
Đúng lúc ấy.
Một gia nhân bước tới.
Cúi đầu.
Dâng lên một bức thư.
Người đàn ông mở thư.
Đọc.
Không biểu lộ cảm xúc.
Nhưng Đăng Dung nhận ra.
Ánh mắt ông thay đổi.
Chỉ một chút.
Rất nhỏ.
Nhưng đủ để biết.
Tin tức này quan trọng.
Sau khi người gia nhân lui ra.
Ông mới nhìn Đăng Dung.
"Ngươi có nhớ lần đầu ta gặp ngươi không?"
"Nhớ."
"Câu hỏi về chiếc thuyền."
Đăng Dung gật đầu.
Ông mỉm cười.
"Ngươi trả lời rằng nên chọn người biết mình đi đâu."
Ông đứng dậy.
Chậm rãi đi quanh hồ.
"Nhưng còn một điều quan trọng hơn."
"Điều gì?"
Ông quay lại.
Ánh mắt sắc như lưỡi kiếm.
"Người đó có biết bến bờ nào đáng đến hay không."
Đăng Dung khựng lại.
Bởi đây không còn là bài học về lãnh đạo.
Mà là bài học về tham vọng.
Người đàn ông nhìn mặt hồ.
Khẽ nói:
"Có những người rất giỏi."
"Nhưng họ đưa cả con thuyền lao vào đá ngầm."
Câu nói ấy ở lại trong đầu Đăng Dung rất lâu.
Buổi chiều.
Anh rời khu vườn.
Nhưng không trở về doanh trại.
Mà đi ra bến sông.
Nơi những chiếc thuyền đánh cá đang neo đậu.
Đã nhiều năm rồi.
Anh ít khi nghĩ về quê hương.
Nhưng hôm nay.
Không hiểu sao.
Anh lại nhớ biển.
Nhớ những con sóng.
Nhớ mùi muối.
Nhớ cha.
Nhớ câu nói năm xưa.
"Biển không thưởng cho người tham."
Lúc nhỏ.
Anh không hiểu.
Bây giờ.
Anh bắt đầu hiểu.
Người tham cá lớn.
Có thể mất cả thuyền.
Người tham đi nhanh.
Có thể gặp bão.
Người tham quyền lực.
Có thể đánh mất chính mình.
Đêm hôm đó.
Anh tới căn nhà đầy sách.
Ông lão đang sắp xếp lại những cuốn sử cũ.
Những cuốn sách kể về các triều đại đã mất.
Các vị vua đã chết.
Những danh tướng chỉ còn là cái tên.
Đăng Dung hỏi:
"Trong lịch sử."
"Ai là người đáng tiếc nhất?"
Ông lão suy nghĩ.
Rất lâu.
Rồi đáp:
"Những người suýt thành công."
Đăng Dung ngạc nhiên.
Ông tiếp tục.
"Người thất bại từ đầu."
"Không đáng tiếc."
"Người thành công."
"Cũng không đáng tiếc."
Ông đặt một quyển sử xuống bàn.
"Đáng tiếc nhất."
"Là những người đi được chín mươi chín bước."
"Rồi ngã ở bước cuối."
Ngoài trời.
Gió đêm thổi mạnh hơn.
Cửa sổ rung lên khe khẽ.
Đăng Dung nhìn những cuốn sử.
Bất giác hỏi:
"Vậy điều gì làm họ ngã?"
Ông lão mỉm cười buồn.
Một nụ cười của người đã nhìn quá nhiều lịch sử.
"Thường là thứ giúp họ thành công."
Căn phòng im lặng.
Ông tiếp tục.
"Người dũng cảm quá."
"Trở thành liều lĩnh."
"Người tự tin quá."
"Trở thành kiêu ngạo."
"Người tham vọng quá."
"Trở thành mù quáng."
Ngọn đèn dầu khẽ lay động.
Bóng hai người kéo dài trên vách.
Đăng Dung ngồi rất lâu.
Không nói gì.
Bởi anh cảm thấy.
Những lời ấy không chỉ nói về người xưa.
Mà còn đang nói về chính mình.
Một chàng trai từ làng chài.
Đang từng bước tiến gần hơn tới trung tâm quyền lực.
Từng bước.
Từng bước một.
Và ở đâu đó.
Một câu hỏi âm thầm xuất hiện.
Liệu anh sẽ là con cá trong hồ.
Hay con rồng ngoài biển?
Liệu anh sẽ làm chủ tham vọng.
Hay bị tham vọng làm chủ?
Chưa ai biết.
Ngay cả lịch sử.
Cũng đang chờ câu trả lời.
Hết Chương 26.
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!