QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG
Chương 27 – Cơn Bão Không Có Mây Đen
Người đi biển có một kinh nghiệm.
Không phải cơn bão nào cũng bắt đầu bằng mây đen.
Có những ngày.
Biển rất đẹp.
Sóng rất êm.
Gió rất nhẹ.
Đến mức người ta tưởng thế giới đang ngủ.
Rồi bất ngờ.
Bão tới.
Không báo trước.
Không thương lượng.
Triều đình Đại Việt lúc này cũng như vậy.
Bên ngoài.
Mọi thứ đều bình thường.
Các buổi thiết triều vẫn diễn ra.
Các quan vẫn cúi lạy.
Các bản tấu chương vẫn được dâng lên.
Các yến tiệc vẫn được tổ chức.
Nhưng phía dưới lớp vỏ bình yên ấy.
Những con dao đã được mài.
Những cái bẫy đã được đào.
Những lá thư đã được gửi đi.
Chỉ còn chờ thời điểm.
Mạc Đăng Dung bắt đầu cảm nhận được điều đó.
Không phải qua lời nói.
Mà qua sự im lặng.
Những người trước đây thường trò chuyện.
Bỗng trở nên dè dặt.
Những người từng công khai thân thiết.
Bỗng tránh nhìn nhau.
Những cuộc gặp riêng.
Xuất hiện nhiều hơn.
Và kéo dài hơn.
Một buổi chiều.
Anh gặp người trung niên trong căn nhà đầy bản đồ.
Người đã từng nói:
"Tin tức giết người nhanh hơn kiếm."
Người đàn ông đưa cho anh một danh sách.
Chỉ có sáu cái tên.
Sáu vị quan.
Thuộc hai phe khác nhau.
"Ngươi thấy gì?"
Đăng Dung nhìn.
Thoạt tiên.
Không thấy gì đặc biệt.
Nhưng rồi.
Anh nhận ra.
Trong sáu người.
Có ba người vừa được thăng chức.
Ba người vừa bị giáng chức.
Người trung niên gật đầu.
"Tiếp tục."
Đăng Dung suy nghĩ.
Rồi nhận ra điều thứ hai.
Ba người được thăng chức.
Đều có quan hệ với cùng một phe.
Ba người bị giáng chức.
Thuộc phe còn lại.
Căn phòng trở nên yên lặng.
Người trung niên hỏi:
"Đó là gì?"
Đăng Dung đáp:
"Đòn đánh thử."
Lần đầu tiên.
Người đàn ông bật cười.
"Đúng."
Ông chỉ vào danh sách.
"Khi sói muốn cắn nhau."
"Chúng không lao vào ngay."
"Chúng thử phản ứng của đối phương trước."
Đăng Dung nhìn những cái tên.
Lần đầu tiên.
Anh cảm thấy những dòng chữ trên giấy.
Mang mùi máu.
Tối hôm đó.
Anh tới gặp ông lão.
Người thầy đang ngồi đọc sử.
Như thường lệ.
Nhưng hôm nay.
Ông không đọc lịch sử Đại Việt.
Mà đọc lịch sử phương Bắc.
Những triều đại đã tồn tại hàng trăm năm.
Rồi sụp đổ.
Đăng Dung kể lại những gì mình phát hiện.
Ông lão nghe xong.
Khép sách lại.
Hỏi:
"Con biết điều gì xảy ra trước mọi cuộc nội chiến không?"
Đăng Dung lắc đầu.
Ông đáp:
"Không phải chiến tranh."
"Là sự mất lòng tin."
Ngọn đèn dầu cháy khẽ.
Hắt bóng ông lên bức tường.
Già nua.
Nhưng vững chãi.
"Khi hai người còn tin nhau."
"Họ có thể tranh cãi."
"Khi họ không còn tin nhau."
"Mọi tranh cãi đều trở thành chiến tranh."
Đăng Dung suy nghĩ rất lâu.
Bởi anh biết.
Điều ấy đúng không chỉ với con người.
Mà với cả quốc gia.
Những ngày sau đó.
Tin tức bắt đầu dồn dập hơn.
Một vị quan bị tố nhận hối lộ.
Một vị khác bị điều tra.
Một người đột ngột xin cáo bệnh.
Một người khác xin về quê.
Những sự việc riêng lẻ.
Tưởng như không liên quan.
Nhưng Đăng Dung nhìn thấy sợi dây nối chúng lại.
Bàn cờ đang chuyển động.
Một cách chậm rãi.
Nhưng chắc chắn.
Và điều đáng sợ nhất.
Là rất nhiều người không nhận ra.
Họ vẫn dự tiệc.
Vẫn cười nói.
Vẫn nghĩ ngày mai sẽ giống hôm nay.
Giống như hành khách trên một con thuyền đang chìm.
Nhưng nước vẫn chưa tràn tới boong.
Một đêm.
Trên đường trở về.
Đăng Dung đi ngang hồ nước.
Nơi lần đầu tiên anh gặp người đàn ông quyền lực.
Mặt hồ đen như mực.
Không gợn sóng.
Không tiếng động.
Bất chợt.
Anh nhớ tới lời cha.
Ngày còn bé.
Trong một chuyến ra khơi.
Biển cũng từng yên như thế.
Yên đến mức đáng sợ.
Rồi cơn bão lớn nhất mùa năm đó xuất hiện.
Cướp đi ba chiếc thuyền.
Mười bảy mạng người.
Đăng Dung đứng rất lâu bên hồ.
Một cảm giác khó gọi tên dâng lên trong lòng.
Không phải sợ hãi.
Mà là linh cảm.
Linh cảm của người từng sống với biển.
Rằng.
Có điều gì đó đang tới.
Rất lớn.
Rất gần.
Và sẽ thay đổi cuộc đời của rất nhiều người.
Trong đó.
Có cả anh.
Xa xa.
Trong hoàng thành.
Một bản tấu chương vừa được đặt lên bàn.
Một cái tên bị gạch bỏ.
Một cái tên khác được viết thêm.
Chỉ vài nét mực.
Nhưng đôi khi.
Máu đã bắt đầu chảy từ những nét mực ấy.
Dù chưa ai nhìn thấy.
Hết Chương 27.
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!