QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG

Chương 31 – Chiếc Gương

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Có những kẻ thù.

Ta nhận ra ngay từ lần đầu gặp mặt.


Có những người.

Ta ghét chỉ sau vài câu nói.


Nhưng nguy hiểm nhất.


Là những người khiến ta nhìn thấy chính mình.


Bởi khi ấy.


Ta không biết mình đang đối diện với họ.


Hay với phần nào đó trong chính bản thân mình.


Mùa thu năm ấy.


Sau khi được đề bạt.


Mạc Đăng Dung bắt đầu tham gia nhiều công việc quan trọng hơn.


Nhiều cuộc họp hơn.


Nhiều báo cáo hơn.


Nhiều con người hơn.


Và chính trong một cuộc họp như thế.


Anh gặp người ấy.


Tên là Phạm Văn Túc.


Hai mươi bảy tuổi.


Hơn Đăng Dung hai tuổi.


Xuất thân từ gia đình có học.


Đỗ đạt từ sớm.


Thông minh.


Nhanh nhẹn.


Ăn nói lưu loát.


Và đặc biệt.


Rất biết cách khiến người khác thích mình.


Lần đầu gặp.


Đăng Dung có thiện cảm.


Rất thiện cảm.


Bởi người thanh niên ấy khác nhiều quan lại khác.


Không kiêu ngạo.


Không khoe khoang.


Không coi thường người xuất thân thấp.


Ngược lại.


Anh ta còn chủ động bắt chuyện.


"Có phải Mạc đại nhân không?"


"Không dám."


Phạm Văn Túc cười.


"Ta nghe danh đã lâu."


Nụ cười chân thành.


Ánh mắt tự nhiên.


Khiến người đối diện dễ dàng buông lỏng phòng bị.


Những ngày sau đó.


Hai người gặp nhau thường xuyên hơn.


Trong các cuộc họp.


Trong những lần đi công vụ.


Trong các buổi yến tiệc.


Và càng tiếp xúc.


Đăng Dung càng nhận ra.


Người này rất giỏi.


Thật sự rất giỏi.


Khả năng ghi nhớ đáng kinh ngạc.


Khả năng nhìn ra vấn đề cực nhanh.


Khả năng đọc vị người khác gần như bản năng.


Nhưng có điều gì đó.


Rất nhỏ.


Rất khó gọi tên.


Khiến Đăng Dung không hoàn toàn yên tâm.


Một hôm.


Sau cuộc họp kéo dài nhiều giờ.


Mọi người đã rời đi gần hết.


Chỉ còn hai người.


Phạm Văn Túc nhìn ra sân.


Bất chợt hỏi:


"Huynh nghĩ điều gì quan trọng nhất với một người làm quan?"


Đăng Dung đáp:


"Trách nhiệm."


Văn Túc gật đầu.


"Đúng."


Rồi anh ta hỏi tiếp:


"Và sau đó?"


Đăng Dung suy nghĩ.


"Liêm chính."


"Rồi sau nữa?"


"Lòng can đảm."


Phạm Văn Túc cười.


Nụ cười rất nhẹ.


Rồi nói:


"Ta nghĩ khác."


"Huynh nghĩ gì?"


Anh ta nhìn thẳng vào mắt Đăng Dung.


"Ảnh hưởng."


Không gian bỗng yên lặng.


Phạm Văn Túc tiếp tục.


"Một người tốt."

"Nhưng không có ảnh hưởng."

"Không thay đổi được gì."


"Một người liêm chính."

"Nhưng không có quyền lực."

"Cũng không thay đổi được gì."


"Muốn làm việc lớn."

"Trước tiên phải có vị trí."


Những lời ấy.


Đăng Dung không thể phản bác.


Bởi chúng đúng một phần.


Nhưng chính điều đó khiến anh lo lắng.


Bởi những lời nguy hiểm nhất.


Thường không hoàn toàn sai.


Mà đúng quá nửa.


Tối hôm đó.


Anh kể lại cuộc trò chuyện cho ông lão.


Người thầy không tên đang ngồi cắt tỉa cây cảnh.


Nghe xong.


Ông chỉ hỏi:


"Con thích người đó không?"


Đăng Dung suy nghĩ.


Rồi đáp:


"Có."


Ông gật đầu.


"Ta đoán vậy."


"Vì sao?"


Ông lão đặt kéo xuống.


Nhìn vào cây tùng trước mặt.


"Bởi vì con nhìn thấy chính mình."


Đăng Dung ngạc nhiên.


Ông tiếp tục.


"Thông minh."


"Có chí tiến thủ."


"Muốn thay đổi điều gì đó."


"Tin rằng mình có thể làm tốt hơn."


Ông nhìn anh.


Ánh mắt sâu như mặt hồ đêm.


"Khác biệt duy nhất."


Ông ngừng lại.


Rồi mới nói tiếp.


"Là hiện tại."


Gió thu lùa qua cửa.


Làm vài chiếc lá vàng rơi xuống sân.


Đăng Dung không hiểu hoàn toàn.


Nhưng ông lão không giải thích thêm.


Ông chỉ hỏi:


"Con biết vì sao người ta soi gương không?"


"Để nhìn chính mình."


"Không."


Ông lắc đầu.


"Để nhìn thấy thứ mắt thường không nhìn thấy."


Câu nói ấy ở lại rất lâu trong đầu Đăng Dung.


Những tuần sau đó.


Anh bắt đầu quan sát Phạm Văn Túc kỹ hơn.


Không phải vì nghi ngờ.


Mà vì tò mò.


Và rồi.


Anh bắt đầu nhận ra những điều nhỏ nhặt.


Rất nhỏ.


Nhưng đáng chú ý.


Văn Túc luôn nhớ tên những người quan trọng.


Nhớ cả tên con cái của họ.


Nhớ sở thích.


Nhớ thói quen.


Nhớ những điều tưởng như vô nghĩa.


Anh ta luôn biết nên xuất hiện ở đâu.


Nói điều gì.


Với ai.


Vào thời điểm nào.


Giống như một người chơi cờ.


Luôn tính trước vài nước.


Nhưng điều khiến Đăng Dung suy nghĩ nhất.


Là ánh mắt của Văn Túc.


Khi nhìn về phía hoàng thành.


Không phải kính trọng.


Không phải ngưỡng mộ.


Mà là…


Khao khát.


Một sự khao khát được che giấu rất khéo.


Khéo đến mức gần như không ai nhận ra.


Ngoại trừ người đã quen nhìn biển.


Người đã quen nhìn những cơn bão từ rất xa.


Đêm hôm ấy.


Khi trở về.


Đăng Dung đứng rất lâu trên cây cầu đá.


Nhìn dòng nước chảy dưới chân.


Và lần đầu tiên.


Anh hiểu vì sao ông lão gọi Phạm Văn Túc là chiếc gương.


Bởi nếu đổi hoàn cảnh.


Nếu đổi vài lựa chọn.


Nếu đổi vài bài học.


Có lẽ.


Chính anh cũng sẽ trở thành người như thế.


Và đó mới là điều đáng sợ nhất.


Bởi kẻ địch dễ đối phó.


Nhưng bản thân mình.


Thì không.


Hết Chương 31.


📝 1,533 từ 📅 18/06/2026 👁 3 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!