QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG

Chương 32 – Hai Con Đường

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Con đường nào cũng bắt đầu giống nhau.


Một bước chân.


Rồi thêm một bước chân.


Ban đầu.


Không ai biết mình sẽ đi tới đâu.


Thậm chí.


Không ai biết mình đang thay đổi.


Mùa đông năm ấy.


Mạc Đăng Dung và Phạm Văn Túc trở nên thân thiết hơn.


Ít nhất.


Trong mắt người ngoài là như vậy.


Hai người thường cùng làm việc.


Cùng đi công vụ.


Cùng tham dự những cuộc họp kéo dài tới khuya.


Một người xuất thân từ biển.


Một người xuất thân từ sách.


Hai con đường hoàn toàn khác nhau.


Nhưng đều đang hướng về cùng một nơi.


Trung tâm quyền lực.


Có lần.


Sau một chuyến công cán trở về.


Hai người phải nghỉ chân tại một quán trà nhỏ bên đường.


Ngoài trời.


Mưa phùn lất phất.


Người qua lại thưa thớt.


Chủ quán đang nhóm lại bếp than.


Không khí mang mùi khói và lá trà.


Một cảm giác rất bình yên.


Phạm Văn Túc nhìn những người dân đang gánh hàng ngoài đường.


Bất chợt hỏi:


"Huynh có tin rằng một người có thể thay đổi đất nước không?"


Đăng Dung nhấp ngụm trà.


"Khó."


"Nhưng có thể?"


"Có thể."


Văn Túc gật đầu.


Rồi nhìn ra màn mưa.


"Ta luôn nghĩ vậy."


"Nếu những người có năng lực không đứng lên."


"Thì những kẻ kém cỏi sẽ đứng lên."


Đăng Dung không phản đối.


Điều ấy đúng.


Ít nhất một phần.


Nhưng rồi.


Văn Túc nói tiếp.


Giọng rất nhẹ.


Như đang nói với chính mình.


"Cho nên."

"Nếu cơ hội tới."

"Ta sẽ không nhường cho ai."


Một câu nói bình thường.


Nhưng không hiểu sao.


Đăng Dung nhớ rất lâu.


Bởi lần đầu tiên.


Anh nghe thấy tham vọng.


Không phải loại tham vọng ồn ào.


Mà là loại tham vọng lạnh lẽo.


Kiên nhẫn.


Bền bỉ.


Giống như nước ngầm dưới lòng đất.


Không ai nhìn thấy.


Nhưng luôn tồn tại.


Vài tuần sau.


Một vụ việc xảy ra.


Khiến Đăng Dung suy nghĩ nhiều hơn.


Một viên quan trẻ mắc sai lầm.


Không lớn.


Chỉ là một quyết định thiếu kinh nghiệm.


Nhưng hậu quả khá nghiêm trọng.


Nhiều người trong triều muốn xử phạt nặng.


Cuộc họp kéo dài.


Ý kiến chia thành hai phe.


Đúng lúc ấy.


Phạm Văn Túc đứng lên.


Bảo vệ viên quan trẻ.


Lập luận sắc bén.


Hợp lý.


Thuyết phục.


Cuối cùng.


Viên quan kia được giảm tội.


Sau cuộc họp.


Mọi người đều khen ngợi Văn Túc.


Khen sự công bằng.


Khen lòng nhân hậu.


Ngay cả Đăng Dung cũng có chút cảm phục.


Cho đến tối hôm đó.


Khi anh vô tình nghe được một cuộc trò chuyện.


Không cố ý.


Chỉ là tình cờ đi ngang.


Một người hỏi Văn Túc:


"Tại sao hôm nay huynh lại giúp hắn?"


Văn Túc cười.


Một nụ cười rất nhẹ.


Rồi đáp:


"Bởi mười năm nữa."

"Hắn sẽ nhớ chuyện này."


Người kia bật cười.


"Chỉ vậy thôi?"


Văn Túc nhấp trà.


"Chỉ vậy thôi."


Đăng Dung đứng lặng trong bóng tối.


Không ai nhìn thấy anh.


Nhưng trong lòng.


Có điều gì đó khẽ chuyển động.


Bởi lần đầu tiên.


Anh nhận ra.


Hai người có thể làm cùng một việc.


Nhưng vì những lý do hoàn toàn khác nhau.


Một người cứu ai đó.


Vì muốn cứu.


Một người cứu ai đó.


Vì muốn được ghi nhớ.


Kết quả giống nhau.


Nhưng con đường khác nhau.


Đêm ấy.


Anh lại tìm đến căn nhà đầy sách.


Ông lão đang sửa lại gáy một cuốn sử cũ.


Nghe xong câu chuyện.


Ông hỏi:


"Con nghĩ người đó xấu sao?"


Đăng Dung suy nghĩ.


Rất lâu.


Rồi lắc đầu.


"Không."


"Vì sao?"


"Bởi người được giúp vẫn được giúp."


Ông lão mỉm cười.


Như thể rất hài lòng.


Ông đặt cuốn sách xuống.


Chậm rãi nói:


"Đó mới là điều khó nhất."


Ngọn đèn dầu cháy lặng lẽ.


Ánh sáng vàng phủ lên căn phòng.


"Trên đời."


"Không phải ai tốt cũng làm điều tốt."


"Và không phải ai có động cơ riêng cũng làm điều xấu."


Đăng Dung im lặng.


Ông tiếp tục.


"Con người phức tạp hơn những câu chuyện anh hùng."


"Phức tạp hơn những cuốn sử."


"Phức tạp hơn cả chính họ."


Ngoài trời.


Gió mùa đông bắc tràn về.


Mang theo cái lạnh buốt.


Ông lão nhìn vào ngọn lửa nhỏ.


Giọng trầm xuống.


"Điều nguy hiểm không phải tham vọng."


Đăng Dung ngẩng lên.


Ông nói tiếp.


"Không có tham vọng."

"Sẽ không ai xây cầu."


"Không ai mở đất."


"Không ai thay đổi thế giới."


Ông nhìn thẳng vào mắt học trò.


"Điều nguy hiểm."


Ông ngừng lại.


"Là khi con bắt đầu tin rằng mục đích của mình quan trọng hơn mọi người khác."


Căn phòng chìm vào yên lặng.


Rất lâu.


Rất lâu.


Bên ngoài.


Gió vẫn thổi.


Bên trong.


Một bài học khác vừa được gieo xuống.


Âm thầm.


Như hạt giống.


Chưa nảy mầm.


Nhưng sẽ theo Đăng Dung suốt cuộc đời.


Bởi ở đâu đó.


Hai con đường đang song song tiến về phía trước.


Một con đường dẫn tới quyền lực.


Một con đường cũng dẫn tới quyền lực.


Nhưng thứ quyết định đích đến.


Không phải con đường.


Mà là lý do người ta bước đi.


Hết Chương 32.


📝 1,498 từ 📅 18/06/2026 👁 3 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!