QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG

Chương 33 – Vụ Án Ở Kho Thóc Phía Nam

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Có những vụ án bắt đầu bằng máu.


Có những vụ án bắt đầu bằng tiền.


Và có những vụ án bắt đầu bằng một câu hỏi.


"Số thóc đã biến đi đâu?"


Mùa xuân năm sau.


Đại Việt trải qua một mùa mưa thất thường.


Một số vùng được mùa.


Một số vùng mất mùa.


Triều đình phải mở kho cứu tế ở nhiều nơi.


Đó vốn là chuyện bình thường.


Cho tới khi một bản tấu chương được gửi tới kinh thành.


Ngắn gọn.


Nhưng đủ khiến nhiều người tái mặt.


Kho thóc phía nam.


Thiếu gần ba ngàn thạch.


Ba ngàn thạch.


Không chỉ là những con số.


Mà là hàng ngàn bữa cơm.


Hàng ngàn gia đình.


Hàng ngàn mạng người.


Lập tức.


Triều đình mở cuộc điều tra.


Mạc Đăng Dung được cử tham gia.


Và người đi cùng anh.


Chính là Phạm Văn Túc.


Khi nhận lệnh.


Cả hai đều hiểu.


Đây không chỉ là một vụ tham ô.


Bởi số lượng quá lớn.


Lớn đến mức không thể do một người thực hiện.


Sau lưng nó.


Chắc chắn có nhiều bàn tay.


Nhiều cái tên.


Và có thể.


Nhiều thế lực.


Ba ngày sau.


Hai người tới kho thóc.


Đó là một công trình lớn nằm gần bến sông.


Tường cao.


Lính canh đầy đủ.


Khóa cửa nguyên vẹn.


Sổ sách cũng đầy đủ.


Mọi thứ.


Thoạt nhìn hoàn toàn bình thường.


Nhưng chính điều đó lại khiến Đăng Dung khó chịu.


Bởi biển dạy anh một điều.


Thứ gì quá hoàn hảo.


Thường có vấn đề.


Suốt hai ngày.


Hai người kiểm tra sổ sách.


Kiểm tra kho.


Kiểm tra nhân sự.


Không phát hiện gì.


Đến ngày thứ ba.


Đăng Dung bỏ sổ sách sang một bên.


Đi ra bến sông.


Một mình.


Anh đứng nhìn dòng nước.


Nhìn những chiếc thuyền chở hàng qua lại.


Rồi bất chợt.


Một ý nghĩ xuất hiện.


Anh quay lại kho.


Không vào văn phòng.


Mà đi thẳng tới khu vực cân hàng.


Nơi mỗi chuyến thóc nhập kho đều phải cân.


Anh quan sát rất lâu.


Rồi cúi xuống.


Nhặt một ít bụi gỗ dưới nền.


Ánh mắt khẽ thay đổi.


Tối hôm ấy.


Khi gặp Phạm Văn Túc.


Anh hỏi:


"Huynh có thấy điều gì lạ không?"


Văn Túc đáp:


"Không."


Đăng Dung đưa ra một mảnh gỗ nhỏ.


Mỏng.


Rất mỏng.


"Đây là gì?"


Văn Túc nhìn.


Không hiểu.


Đăng Dung nói:


"Miếng chèn."


Rồi anh giải thích.


Chiếc cân lớn dùng để cân thóc.


Nếu bị chèn một miếng gỗ cực nhỏ.


Mỗi lần cân.


Sai lệch không đáng kể.


Nhưng hàng ngàn lần cân.


Sẽ thành con số khổng lồ.


Phạm Văn Túc im lặng.


Rất lâu.


Sau đó.


Anh ta cười.


Một nụ cười thật sự.


Không xã giao.


Không tính toán.


"Huynh đúng là người của biển."


"Vì sao?"


"Người khác nhìn sổ sách."


"Huynh nhìn công cụ."


Đêm ấy.


Cuộc điều tra bước sang hướng mới.


Chỉ trong hai ngày.


Sự thật dần lộ diện.


Không phải một người.


Mà là cả một mạng lưới.


Người phụ trách cân hàng.


Người ghi sổ.


Người vận chuyển.


Người giám sát.


Tất cả đều dính líu.


Nhưng rồi.


Khi lần theo dòng tiền.


Một cái tên xuất hiện.


Một cái tên khiến căn phòng điều tra im bặt.


Bởi đó là người có quan hệ với một đại thần trong kinh.


Mọi việc lập tức trở nên nguy hiểm.


Rất nguy hiểm.


Buổi tối.


Chỉ còn hai người trong phòng.


Phạm Văn Túc nhìn hồ sơ.


Rồi nói:


"Chúng ta nên dừng ở đây."


Đăng Dung ngẩng lên.


"Vì sao?"


"Vì chúng ta đã tìm được thủ phạm."


"Chưa."


"Đủ rồi."


Căn phòng trở nên yên lặng.


Văn Túc đặt hồ sơ xuống.


Giọng bình tĩnh.


"Có những cánh cửa."

"Mở ra sẽ không đóng lại được."


Đăng Dung hiểu.


Anh hiểu rất rõ.


Văn Túc không sợ sai.


Anh ta đang tính toán.


Nếu điều tra tiếp.


Sẽ đụng tới người quyền lực.


Sẽ tạo ra kẻ thù.


Sẽ gây chấn động.


Có thể ảnh hưởng tới sự nghiệp của cả hai.


Đó là lựa chọn hợp lý.


Rất hợp lý.


Nhưng Đăng Dung nhìn tập hồ sơ.


Nhớ tới những người dân chờ cứu tế.


Nhớ tới những đứa trẻ thiếu cơm.


Nhớ tới những người chết đói mà chưa ai biết tên.


Anh khẽ nói:


"Nhưng sự thật vẫn còn ở phía sau cánh cửa."


Văn Túc không đáp ngay.


Chỉ nhìn anh.


Rất lâu.


Rồi hỏi:


"Huynh thật sự muốn mở nó sao?"


Đăng Dung gật đầu.


Không do dự.


Không tính toán.


Chỉ gật đầu.


Một lần.


Rất khẽ.


Nhưng đủ chắc chắn.


Trong khoảnh khắc ấy.


Không ai nổi giận.


Không ai tranh cãi.


Không ai lớn tiếng.


Nhưng thứ gì đó đã thay đổi.


Rất nhỏ.


Rất sâu.


Lần đầu tiên.


Hai người đứng ở hai phía của cùng một câu hỏi.


Một người hỏi:


"Điều gì đúng?"


Một người hỏi:


"Điều gì có lợi?"


Và từ đêm đó.


Tình bằng hữu vẫn còn.


Sự tôn trọng vẫn còn.


Nhưng giữa họ.


Đã xuất hiện một khoảng cách vô hình.


Mỏng như sợi chỉ.


Nhưng mỗi ngày.


Sẽ rộng thêm một chút.


Cho tới khi.


Không thể bước qua được nữa.


Hết Chương 33.


📝 1,440 từ 📅 18/06/2026 👁 2 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!