QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG

Chương 35 – Mũi Tên Bay Ngược

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Người ta thường nghĩ.


Sự thật giống ánh sáng.


Chỉ cần xuất hiện.


Bóng tối sẽ biến mất.


Nhưng thực tế.


Sự thật giống một ngọn đuốc hơn.


Và người cầm đuốc.


Thường là người bị nhìn thấy đầu tiên.


Cũng là người dễ bị nhắm tới nhất.


Sau khi hồ sơ vụ án kho thóc được trình lên.


Triều đình chấn động.


Ít nhất.


Bề ngoài là vậy.


Các cuộc họp diễn ra liên tiếp.


Các bản tấu chương được gửi tới dồn dập.


Các phe phái bắt đầu công kích lẫn nhau.


Ai cũng nói về công lý.


Ai cũng nói về lòng trung thành.


Ai cũng nói về dân chúng.


Nhưng càng nghe.


Mạc Đăng Dung càng cảm thấy lạnh.


Bởi anh nhận ra.


Rất ít người thực sự nói về số thóc đã mất.


Họ nói về quyền lực.


Nhưng gọi nó bằng những cái tên đẹp hơn.


Ba ngày sau.


Đòn phản công xuất hiện.


Nhanh hơn anh nghĩ.


Và cũng tinh vi hơn.


Không ai công khai buộc tội anh.


Không ai trực tiếp đe dọa.


Thay vào đó.


Những lời đồn bắt đầu lan ra.


Rằng Mạc Đăng Dung có động cơ riêng.


Rằng anh cố tình dẫn dắt cuộc điều tra.


Rằng một vài nhân chứng được "gợi ý" lời khai.


Không có chứng cứ.


Nhưng cũng không cần chứng cứ.


Bởi tin đồn không sống bằng sự thật.


Nó sống bằng sự lặp lại.


Ngày thứ năm.


Một cuộc thanh tra bất ngờ được mở.


Không phải với kho thóc.


Mà với chính nhóm điều tra.


Khi tin tức đến.


Nhiều người tái mặt.


Một số người tức giận.


Nhưng người bình tĩnh nhất.


Lại là Phạm Văn Túc.


Anh ta chỉ cười.


Một nụ cười nhạt.


Rồi nói:


"Ta đã đoán trước."


Đăng Dung nhìn bạn mình.


"Huynh không bất ngờ?"


"Không."


Văn Túc rót trà.


Chậm rãi.


Cẩn thận.


Giống như đang làm một việc rất bình thường.


"Khi huynh đánh ai đó."


"Đừng ngạc nhiên khi họ đánh lại."


Đăng Dung không phản bác.


Bởi điều đó đúng.


Nhưng không hiểu sao.


Anh cảm thấy có gì đó khác biệt.


Văn Túc không hề tức giận.


Không hề thất vọng.


Dường như.


Anh ta đã mặc nhiên chấp nhận rằng thế giới vận hành như vậy.


Như thể bùn thì phải bẩn.


Và quyền lực thì phải như thế.


Tối hôm đó.


Đăng Dung được gọi tới khu vườn bên hồ.


Người đàn ông quyền lực đang đứng một mình.


Không cho cá ăn.


Không uống trà.


Chỉ đứng nhìn mặt nước.


Rất lâu.


Khi Đăng Dung tới.


Ông không quay lại.


Chỉ hỏi:


"Ngươi có hối hận không?"


"Không."


"Thật sao?"


"Thật."


Lần này.


Người đàn ông mới quay đầu.


Ánh mắt ông khó đoán hơn thường lệ.


"Ta từng nghĩ ngươi sẽ nói có."


Đăng Dung hơi ngạc nhiên.


Ông tiếp tục.


"Hầu hết mọi người."


"Khi gặp phiền phức."


"Đều bắt đầu tiếc nuối."


Ông cúi xuống.


Nhặt một chiếc lá rơi trên mặt hồ.


"Giá như mình im lặng."


"Giá như mình không xen vào."


"Giá như mình quay đi."


Chiếc lá được thả trở lại mặt nước.


Chậm rãi trôi đi.


"Con người rất giỏi tưởng tượng."


"Một cuộc đời dễ dàng hơn."


Đăng Dung nhìn chiếc lá.


Rồi khẽ nói:


"Nhưng nếu quay lại."


"Ta vẫn làm như vậy."


Lần đầu tiên sau nhiều ngày.


Người đàn ông thực sự mỉm cười.


Không phải nụ cười xã giao.


Không phải nụ cười thử thách.


Mà là nụ cười của một người thầy.


Dù ông chưa bao giờ thừa nhận điều đó.


"Vậy là đủ."


Ông nói.


Chỉ bốn chữ.


Nhưng khiến Đăng Dung thấy nhẹ hơn rất nhiều.


Đêm khuya.


Anh lại tìm tới căn nhà đầy sách.


Không phải vì có câu hỏi.


Mà chỉ vì muốn ngồi yên một lúc.


Ông lão đang đun nước.


Ngọn lửa nhỏ cháy lách tách.


Căn nhà ấm áp giữa đêm lạnh.


Sau khi nghe mọi chuyện.


Ông già hỏi:


"Con có biết vì sao người ta thích bắn người cầm cờ không?"


Đăng Dung lắc đầu.


Ông cười.


"Vì người cầm cờ dễ nhìn thấy nhất."


Ngoài cửa.


Gió đêm thổi qua hàng tre.


Tạo nên những âm thanh xào xạc.


"Trong chiến tranh."


"Người cầm cờ hiếm khi mạnh nhất."


"Nhưng luôn là mục tiêu đầu tiên."


Ông nhìn học trò.


"Con đang học bài học đó."


Đăng Dung im lặng.


Rồi hỏi:


"Thầy có nghĩ con ngu ngốc không?"


Ông lão bật cười.


Lần này thật sự bật cười.


Tiếng cười vang khắp căn nhà nhỏ.


Một lúc sau.


Ông mới đáp.


"Không."


"Ta nghĩ con còn trẻ."


Ngọn lửa hắt ánh sáng lên khuôn mặt già nua.


"Và đó là điều tốt."


"Bởi người trẻ còn tin."


"Người già như ta."


Ông nhìn vào ngọn lửa.


Ánh mắt xa xăm.


"Đôi khi phải mượn niềm tin của người trẻ."


Câu nói ấy khiến Đăng Dung lặng người.


Bởi lần đầu tiên.


Anh nhìn thấy sự mệt mỏi trong mắt ông lão.


Một sự mệt mỏi được tích lũy qua nhiều thập kỷ.


Qua những lần chứng kiến lý tưởng thất bại.


Những lần thấy người tốt ngã xuống.


Những lần thấy lịch sử lặp lại.


Và chính khoảnh khắc ấy.


Đăng Dung hiểu.


Ông lão không dạy anh vì kiến thức.


Không chỉ vì kiến thức.


Ông đang trao lại thứ khác.


Một ngọn lửa.


Mỏng manh.


Nhưng quý giá.


Ngọn lửa khiến con người vẫn tiếp tục đứng lên.


Ngay cả khi biết mình có thể thua.


Ba ngày sau.


Kết quả thanh tra được công bố.


Nhóm điều tra không có sai phạm.


Nhưng vụ án bị chuyển sang một cơ quan khác.


Những cái tên lớn phía sau.


Đột nhiên biến mất khỏi hồ sơ.


Như chưa từng tồn tại.


Kẻ trực tiếp tham ô bị xử phạt.


Những kẻ đứng sau.


Bình an vô sự.


Kinh thành thở phào.


Triều đình tiếp tục vận hành.


Mọi thứ trở lại bình thường.


Ít nhất.


Người ta nghĩ vậy.


Nhưng Mạc Đăng Dung biết.


Có điều gì đó đã thay đổi.


Không phải trong triều đình.


Mà trong chính anh.


Bởi lần đầu tiên.


Anh tận mắt chứng kiến.


Sự thật không phải lúc nào cũng thắng.


Nhưng điều đó.


Không khiến anh từ bỏ.


Nó chỉ khiến anh hiểu rằng.


Muốn thay đổi một dòng sông.


Chỉ có lòng chính trực là chưa đủ.


Cần cả sức mạnh.


Và sự kiên nhẫn.


Rất nhiều sự kiên nhẫn.


Hết Chương 35.


📝 1,803 từ 📅 18/06/2026 👁 4 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!