QUYỂN I: BIỂN VÀ RỒNG

Chương 34 – Giá Của Sự Thật

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Tìm ra sự thật.


Đôi khi không khó.


Khó hơn nhiều.


Là mang sự thật ra ánh sáng.


Và còn khó hơn nữa.


Là sống sót sau khi làm điều đó.


Ba ngày sau.


Mạc Đăng Dung và Phạm Văn Túc trở về Thăng Long.


Mang theo toàn bộ hồ sơ.


Toàn bộ chứng cứ.


Và cả cái tên nằm ở cuối sợi dây.


Một cái tên đủ khiến nhiều người mất ngủ.


Không phải vì người đó trực tiếp ăn cắp thóc.


Mà vì ông ta bảo kê cho những kẻ ăn cắp.


Giống như một cây cổ thụ lớn.


Không trực tiếp giết chết cây non.


Nhưng che hết ánh sáng.


Khiến cây non không thể sống.


Trên đường vào kinh.


Cả hai hầu như không nói chuyện.


Không phải vì giận nhau.


Mà vì cả hai đều hiểu.


Những ngày tới.


Sẽ rất khó khăn.


Ngay tối hôm đó.


Đăng Dung được triệu tới căn nhà bên hồ.


Người đàn ông quyền lực đã chờ sẵn.


Trên bàn.


Không có trà.


Không có cờ.


Chỉ có hồ sơ vụ án.


Ông đọc rất chậm.


Từng trang.


Từng chữ.


Căn phòng im lặng tới mức nghe rõ tiếng gió ngoài cửa.


Cuối cùng.


Ông khép hồ sơ lại.


Hỏi:


"Ngươi chắc chứ?"


Đăng Dung hiểu câu hỏi.


Không phải hỏi về chứng cứ.


Mà hỏi về quyết tâm.


Anh đáp:


"Chắc."


Người đàn ông nhìn anh.


Rất lâu.


Rồi hỏi tiếp:


"Ngươi biết điều này có nghĩa gì không?"


"Biết."


"Thật sao?"


Ông đứng dậy.


Đi tới cửa sổ.


Nhìn về phía hoàng thành.


"Điều tra một tên trộm."


"Là bắt một con chuột."


Ông quay lại.


Ánh mắt sắc lạnh.


"Điều tra một người quyền lực."


"Là chọc vào tổ ong."


Đăng Dung không nói.


Bởi anh biết.


Ông nói đúng.


Hoàn toàn đúng.


Sáng hôm sau.


Những dấu hiệu đầu tiên xuất hiện.


Một người bạn cũ tới thăm.


Sau vài câu xã giao.


Người ấy khuyên:


"Đừng đi xa quá."


Buổi chiều.


Một vị quan lớn gặp riêng anh.


Rất lịch sự.


Rất hòa nhã.


Chỉ nhắc rằng.


"Người trẻ nên biết giữ tương lai của mình."


Tối đến.


Có người gửi quà.


Một hộp gỗ quý.


Bên trong là vàng.


Rất nhiều vàng.


Đăng Dung trả lại ngay.


Ngày hôm sau.


Một tin đồn xuất hiện.


Rằng anh tham công.


Rằng anh muốn nổi tiếng.


Rằng anh cố tình khuếch đại vụ án.


Những lời đồn lan nhanh.


Nhanh hơn cả gió.


Đêm ấy.


Đăng Dung tới căn nhà đầy sách.


Lần đầu tiên sau nhiều tháng.


Anh cảm thấy mệt.


Thật sự mệt.


Không phải cơ thể.


Mà là tâm trí.


Ông lão đang vá lại một quyển sách cũ.


Như thể trên đời không có gì đáng vội.


Nghe xong.


Ông hỏi:


"Con có biết tại sao người ta ghét sự thật không?"


Đăng Dung lắc đầu.


Ông đáp:


"Vì sự thật không đứng về phía ai."


Ngọn đèn dầu khẽ lay động.


Bóng ông già đổ dài trên tường.


"Lời nói dối."

"Có thể phục vụ lợi ích."


"Sự thật."

"Thì không."


Ông đặt cuốn sách xuống.


Nhìn học trò.


"Con nghĩ mình đang chiến đấu với ai?"


Đăng Dung suy nghĩ.


"Những kẻ tham ô."


Ông lắc đầu.


"Những người bảo kê."


Ông lại lắc đầu.


Rồi chậm rãi nói:


"Không."


"Con đang chiến đấu với nỗi sợ."


Ngoài trời.


Một cơn gió mạnh thổi qua.


Cửa sổ rung lên khe khẽ.


"Người kia sợ mất quyền."


"Người này sợ mất tiền."


"Người khác sợ mất tương lai."


Ông nhìn sâu vào mắt Đăng Dung.


"Và con."


Ông ngừng lại.


"Con cũng có nỗi sợ."


Đăng Dung im lặng.


Bởi đó là sự thật.


Anh sợ.


Không phải sợ chết.


Mà sợ thất bại.


Sợ rằng sau tất cả.


Sự thật vẫn bị chôn vùi.


Sợ rằng những người dân đói khổ.


Vẫn không nhận được công bằng.


Sợ rằng mọi cố gắng đều vô ích.


Ông lão dường như đọc được suy nghĩ ấy.


Ông khẽ cười.


Một nụ cười hiền hậu.


"Đừng cố thắng tất cả."


Đăng Dung ngẩng lên.


Ông tiếp tục.


"Đó là sai lầm của người trẻ."


"Họ nghĩ công lý nghĩa là chiến thắng."


Ông chỉ vào quyển sách cũ trên bàn.


"Không."


"Công lý đôi khi chỉ là."


Ông vuốt nhẹ lên trang giấy đã ố vàng.


"Có người không chịu cúi đầu."


Căn phòng trở nên rất yên tĩnh.


Đăng Dung nhìn người thầy già.


Và bất chợt hiểu.


Không phải trận chiến nào cũng để chiến thắng.


Có những trận chiến.


Chỉ để giữ lại một giới hạn.


Một ranh giới.


Để thiên hạ biết rằng.


Không phải ai cũng bán linh hồn của mình.


Không phải ai cũng quay mặt đi.


Không phải ai cũng im lặng.


Ba ngày sau.


Hồ sơ vụ án được trình lên triều đình.


Toàn bộ chứng cứ.


Toàn bộ lời khai.


Toàn bộ sự thật.


Như một mũi tên rời cung.


Không thể thu lại.


Và khi mũi tên ấy bay đi.


Mạc Đăng Dung biết.


Mình vừa vượt qua một ranh giới khác.


Từ hôm nay.


Sẽ có người nhớ tên anh.


Sẽ có người cảm kích anh.


Nhưng cũng sẽ có người muốn anh biến mất.


Mãi mãi.


Hết Chương 34.


📝 1,418 từ 📅 18/06/2026 👁 4 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!