HUYẾT KỲ
Chương 24 – Kẻ Canh Cửa
Toàn bộ địa cung chìm vào im lặng.
Hai con mắt đỏ thẫm mở ra dưới đáy vực.
Không ai biết thứ đó là gì.
Nhưng bản năng sinh tồn đang gào thét trong đầu mỗi người.
Chạy.
Lập tức chạy.
Ngay cả Phạm Hổ.
Một người từng đối mặt mãnh hổ bằng tay không.
Cũng cảm thấy sống lưng lạnh buốt.
Tiểu Ngư run giọng.
"Ta…"
"Ta không nhìn nhầm chứ?"
Không ai trả lời.
Bởi tất cả đều đang nhìn xuống vực sâu.
KENGGGG…
Tiếng xích sắt lại vang lên.
Lần này gần hơn.
Rõ hơn.
Mặt đất bắt đầu rung nhẹ.
Tạ Huyền chống gậy.
Khuôn mặt già nua trở nên trắng bệch.
"Lùi lại."
"Lập tức lùi lại."
Đây là lần đầu tiên ông quát lớn như vậy.
Trần Vũ cau mày.
"Rốt cuộc đó là thứ gì?"
Tạ Huyền nhìn xuống vực.
Giọng nói khàn đặc.
"Kẻ canh cửa."
"Kẻ canh cửa?"
"Thứ được tạo ra để bảo vệ phong ấn."
Mạc Tầm lập tức hỏi:
"Là người?"
Tạ Huyền lắc đầu.
"Đã từng là người."
Không khí lập tức lạnh thêm vài phần.
"Đã từng?"
"Ngàn năm trước."
"Những người canh giữ nơi này tự nguyện hiến tế bản thân."
"Để trở thành xiềng xích sống."
"Khóa chặt thứ bên dưới cánh cửa."
Nguyễn Lan biến sắc.
"Nói cách khác…"
"Kẻ đó đã sống hơn ngàn năm?"
Tạ Huyền đáp:
"Không."
"Nó đã chết từ rất lâu."
"Nhưng cũng chưa từng thực sự chết."
ẦM!
Một bàn tay khổng lồ bám vào mép vực.
Đá vụn vỡ tung.
Tiểu Ngư suýt ngã ngồi xuống đất.
Bàn tay đó…
Không giống người.
Da đen như than.
Phủ đầy những ký tự đỏ rực.
Xiềng xích quấn quanh cổ tay.
KENG!
KENG!
Tiếng xích sắt kéo lê vang vọng khắp địa cung.
Rồi một thân hình khổng lồ từ từ leo lên.
Cao gần ba trượng.
Toàn thân đầy sẹo.
Nửa người như xác khô.
Nửa người như đá đen.
Trên ngực cắm bảy thanh kiếm cổ.
Mỗi thanh kiếm đều tỏa ánh sáng yếu ớt.
Giống như đang trấn áp thứ gì đó.
Hai con mắt đỏ thẫm quét qua đại sảnh.
Rồi dừng lại ở Trần Vũ.
Toàn bộ cơ thể nó khựng lại.
Không gian yên lặng.
Ngay cả tiếng xích sắt cũng dừng.
Nó nhìn Trần Vũ.
Rất lâu.
Sau đó.
Một điều không ai ngờ tới xảy ra.
Con quái vật khổng lồ từ từ quỳ xuống.
ẦM!
Mặt đất rung chuyển.
Tiểu Ngư há hốc miệng.
Phạm Hổ chết lặng.
Ngay cả Tạ Huyền cũng không tin vào mắt mình.
Con quái vật cúi đầu.
Giống như đang hành lễ.
Trước Trần Vũ.
Một giọng nói khô khốc phát ra từ cổ họng nó.
Giống tiếng đá cọ vào nhau.
"Chủ…"
Âm thanh rất khó nghe.
Nhưng tất cả đều nghe rõ.
"Chủ nhân…"
Trần Vũ cứng người.
"Ngươi gọi ai?"
Con quái vật ngẩng đầu.
Đôi mắt đỏ nhìn thẳng hắn.
"Máu…"
"Huyết mạch…"
"Hoàng…"
Ngay khi chữ cuối cùng sắp thốt ra.
ẦM!!!
Một tiếng nổ kinh thiên vang lên.
Mái địa cung rung chuyển dữ dội.
Một lỗ thủng khổng lồ xuất hiện trên trần đá.
Đá vụn đổ xuống như mưa.
Một bóng người từ trên trời rơi xuống.
Áo bào trắng.
Mặt nạ bạc.
Ngân Diện.
Hắn đáp xuống giữa đại sảnh.
Thanh kiếm bạc trong tay còn đang nhỏ máu.
Nhưng điều khiến mọi người kinh ngạc hơn là…
Trên vai hắn.
Có một vết thương sâu gần tới xương.
Người mạnh như Ngân Diện lại bị thương nặng?
Ngay sau đó.
Một giọng nói khác vang lên từ lỗ thủng trên trần.
"Cuối cùng cũng tìm được."
Tiếng bước chân chậm rãi vọng xuống.
Một người đàn ông mặc trường bào đen xuất hiện.
Không đeo mặt nạ.
Không che giấu thân phận.
Khuôn mặt khoảng bốn mươi tuổi.
Tuấn tú.
Điềm tĩnh.
Nhưng đôi mắt sâu đến đáng sợ.
Thiên Quyền xuất hiện trước đó đã đủ khiến người ta nghẹt thở.
Người này còn đáng sợ hơn.
Tạ Huyền vừa nhìn thấy.
Chiếc gậy trong tay lập tức rơi xuống đất.
Toàn thân ông run lên.
"Không thể…"
"Không thể nào…"
Người đàn ông nhìn ông.
Khẽ mỉm cười.
"Năm mươi năm không gặp."
"Tạ tiên sinh."
Rồi ánh mắt chuyển sang Trần Vũ.
Nụ cười càng sâu hơn.
"Cuối cùng."
"Ta cũng gặp được ngươi."
Không ai hỏi.
Không ai cần hỏi.
Bởi tất cả đều đã đoán ra.
Người có thể khiến Tạ Huyền khiếp sợ.
Người khiến Ngân Diện bị thương.
Người mà Dao Linh cảnh báo.
Chỉ có thể là một người.
Dao Quang.
Thủ lĩnh tối cao của Thất Tinh Hội.
Bóng ma đứng sau Huyết Kỳ suốt hàng chục năm.
Cuối cùng đã xuất hiện.
Hết Chương 24.
Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!