HUYẾT KỲ

Chương 23 – Dưới Địa Cung

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Keng…

Keng…

Keng…


Tiếng xích sắt vang vọng từ sâu trong lòng đất.

Chậm.

Nặng.


Mỗi lần vang lên.

Đều khiến không khí lạnh thêm vài phần.


Không ai lên tiếng.


Tất cả đứng trước cầu thang đá cổ.

Nhìn xuống bóng tối bên dưới.


Giống như đang nhìn vào miệng một con quái vật khổng lồ.


Tiểu Ngư nuốt nước bọt.


"Ta có một đề nghị."


Không ai đáp.


"Hay là…"


"Chúng ta quay về?"



Phạm Hổ vỗ vai cậu.


"Đề nghị hay."



Tiểu Ngư sáng mắt.


"Đúng không?"



"Tiếc là không được."



Tiểu Ngư lập tức ủ rũ.



Trần Vũ rút đuốc lửa.


Châm sáng.



Ánh lửa lập lòe chiếu xuống cầu thang.


Những bậc đá đã tồn tại rất lâu.


Nhiều chỗ bị mài mòn nghiêm trọng.



Mạc Tầm nhìn các hoa văn hai bên.


Sắc mặt càng lúc càng nặng.



"Ít nhất hơn nghìn năm."



"Có thể còn lâu hơn."



Nguyễn Lan hỏi:


"Trước thời Đại Ninh?"



Mạc Tầm bật cười khan.



"Trước cả Đại Ninh."



"Trước cả Đại Việt."



"Là thứ thuộc về thời đại đã biến mất."



Mọi người nhìn nhau.



Một nghìn năm?



Vậy thì Huyết Kỳ không còn đơn thuần là âm mưu triều đình nữa.



Nó liên quan tới thứ gì đó cổ xưa hơn rất nhiều.




Cả nhóm bắt đầu đi xuống.



Cầu thang kéo dài bất tận.



Một trăm bậc.


Hai trăm bậc.


Ba trăm bậc.



Nhiệt độ càng lúc càng thấp.



Tiếng xích sắt càng lúc càng rõ.



Keng…


Keng…


Keng…



Sau gần nửa canh giờ.


Cuối cùng họ cũng tới đáy.



Trước mặt là một đại sảnh khổng lồ.



Rộng tới mức ánh đuốc không chiếu hết.



Những cột đá đen khổng lồ dựng thành hàng.


Trên mỗi cột đều khắc đầy ký tự cổ.



Giữa đại sảnh.


Là một hố sâu tròn khổng lồ.



Không thấy đáy.



Mùi máu nhàn nhạt từ đó bốc lên.



Tiểu Ngư lùi một bước.



"Ta ghét chỗ này."



"Ta cực kỳ ghét chỗ này."



Không ai phản đối.



Bởi cảm giác ở đây thực sự quá đáng sợ.



Nguyễn Lan giơ đuốc lên.



"Nhìn kìa."



Mọi người quay đầu.



Một bức phù điêu lớn xuất hiện trên vách đá.



Đã bị thời gian bào mòn.


Nhưng vẫn nhận ra hình ảnh chính.



Hàng ngàn người quỳ dưới đất.



Ở giữa là một cánh cửa khổng lồ.



Cao tới tận trời.



Không giống kiến trúc của con người.



Trước cánh cửa.


Có bảy người đang đứng.



Mỗi người cầm một vật khác nhau.



Kiếm.


Đao.


Cung.


Ấn.


Chuông.


Gương.


Và…


Một lá cờ.



Trần Vũ nhìn chằm chằm vật cuối cùng.


Tim đập mạnh.



Lá cờ ấy.


Quá giống Huyết Kỳ.



Mạc Tầm cũng nhận ra.



"Không thể nào…"



Ánh mắt hắn đầy kinh ngạc.



"Thất Tinh…"



"Không phải tên tổ chức."



"Họ đang bắt chước thứ gì đó."




Đúng lúc ấy.


Một giọng nói vang lên từ bóng tối.



"Cuối cùng cũng có người hiểu."



Toàn bộ đồng loạt quay lại.



Một bóng người bước ra từ phía sau cột đá.



Áo xám.


Tóc bạc.


Gương mặt già nua.



Nhưng đôi mắt sáng đến đáng sợ.



Người đó chống gậy.


Đi rất chậm.



Như đã chờ họ từ lâu.



Phạm Hổ lập tức kéo cung.



"Ngươi là ai?"



Ông lão nhìn nhóm người.



Rồi nhìn Huyết Kỳ trên lưng Trần Vũ.



Ánh mắt xuất hiện vẻ xúc động kỳ lạ.



"Năm mươi năm."



"Cuối cùng cũng có người mang nó tới đây."



Trần Vũ siết chặt chuôi đao.



"Ngươi biết Huyết Kỳ?"



Ông lão cười nhạt.



"Biết?"



"Ta đã dành cả đời để canh giữ nơi này."



"Và chờ người mang lá cờ xuất hiện."



Không khí lập tức căng thẳng.



Lại một người chờ Trần Vũ.



Giống như tất cả mọi chuyện đều đã được sắp đặt.



Ông lão chậm rãi bước tới.



"Ta tên Tạ Huyền."



"Kẻ canh mộ cuối cùng."



"Canh mộ của ai?"

Nguyễn Lan hỏi.



Ông lão nhìn về phía hố sâu.



Một lúc rất lâu.



Rồi đáp.



"Canh mộ của vị hoàng đế cuối cùng."



ẦM.


Tất cả sững sờ.



Hoàng đế?



Dưới lòng đất Bình Giang lại có hoàng lăng?



Nhưng câu tiếp theo của Tạ Huyền còn đáng sợ hơn.



"Vị hoàng đế cuối cùng…"



"Không thuộc bất kỳ triều đại nào trong sử sách."



Một luồng lạnh chạy dọc sống lưng mọi người.



Ông lão nhìn Trần Vũ.



"Và ngươi."



"Ngươi mang dòng máu của ông ấy."



Toàn thân Trần Vũ chấn động.



Ký ức mơ hồ.


Ngọn lửa.


Cung điện.


Người phụ nữ ôm hắn chạy trốn.



Tất cả lại hiện lên.



Ở phía xa.


Sâu dưới đáy hố đen.


Tiếng xích sắt bỗng vang dội hơn.



KENGGGGG!



Âm thanh lần này giống như tiếng gầm.



Toàn bộ địa cung rung chuyển.



Bụi đá rơi xuống.



Sắc mặt Tạ Huyền lập tức thay đổi.



Ông quay phắt về phía hố sâu.



Lần đầu tiên để lộ vẻ sợ hãi thật sự.



"Không thể nào…"



"Nó thức dậy sớm như vậy?"



Ngay sau câu nói ấy.


Từ đáy vực tối đen.


Hai con mắt đỏ thẫm chậm rãi mở ra.



Như hai đốm lửa địa ngục.



Đang nhìn lên tất cả bọn họ.


Hết Chương 23.

📝 1,444 từ 📅 18/06/2026 👁 2 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!