HUYẾT KỲ

Chương 25 – Dao Quang

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

Địa cung hoàn toàn tĩnh lặng.


Dao Quang đứng trên đống đá vụn.

Ánh sáng đỏ từ các ký tự cổ phản chiếu lên gương mặt hắn.


Không có sát khí.

Không có uy áp.


Nhưng sự hiện diện của hắn lại khiến tất cả nghẹt thở.


Giống như một người bình thường bước vào.


Và tự nhiên trở thành trung tâm của thế giới.



Trần Vũ nhìn người đàn ông trước mặt.


Đây là kẻ đã được nhắc tới từ đầu hành trình.


Người đứng sau Thất Tinh Hội.

Người mà Dao Linh cảnh báo.

Người mà Ngân Diện truy tìm suốt mười năm.


Và giờ đây.


Hắn đang ở ngay trước mắt.



Dao Quang mỉm cười.


"Ngươi giống phụ thân mình hơn ta tưởng."



ẦM.


Câu nói ấy như sét đánh.



Trần Vũ bước lên một bước.



"Ngươi biết cha ta?"



Dao Quang không trả lời ngay.



Ánh mắt hắn lướt qua Huyết Kỳ.


Rồi nhìn con quái vật đang quỳ dưới vực.



"Kẻ Canh Cửa vẫn còn nhận ra huyết mạch."



"Xem ra phong ấn chưa hỏng hoàn toàn."



Tạ Huyền quát lớn:


"Dao Quang!"



"Ngươi còn dám quay lại nơi này?"



Dao Quang nhìn ông lão.


Ánh mắt có chút tiếc nuối.



"Năm mươi năm trước."


"Ta đã mời ông gia nhập."



"Ông từ chối."



"Đến giờ vẫn chưa đổi ý sao?"



Tạ Huyền cười lạnh.



"Ta canh giữ nơi này cả đời."



"Chính là để ngăn loại người như ngươi."



Dao Quang khẽ gật đầu.



"Ta biết."



"Cho nên ta luôn kính trọng ông."



Giọng nói rất chân thành.



Nhưng chính điều đó còn đáng sợ hơn.



Bởi hắn không hề nói dối.



Hắn thật sự kính trọng Tạ Huyền.


Nhưng vẫn sẵn sàng phá hủy tất cả.




Ngân Diện bước lên.


Thanh kiếm bạc chỉ thẳng Dao Quang.



"Mười năm."



"Ta tìm ngươi mười năm."



Dao Quang nhìn hắn.



Ánh mắt thoáng trầm xuống.



"Dao Ảnh."



Cả địa cung im bặt.



Đây là lần đầu tiên tên thật của Ngân Diện được gọi ra.



Ngân Diện siết chặt chuôi kiếm.



"Đừng gọi cái tên đó."



Dao Quang thở dài.



"Ngươi vẫn chưa tha thứ cho ta."



"Tha thứ?"



ẦM!


Kiếm ý bùng nổ.



Một vết nứt dài xuất hiện dưới chân Ngân Diện.



"Mười năm trước."



"Ngươi giết cả nhà ta."



"Ngươi muốn ta tha thứ?"



Toàn bộ mọi người đều sững sờ.



Ngay cả Trần Vũ cũng không ngờ.



Ngân Diện và Dao Quang lại có thù hận như vậy.



Nhưng điều kỳ lạ là…


Dao Quang không phản bác.



Hắn chỉ im lặng.



Một lúc rất lâu.



Rồi nói:



"Ta không ra lệnh giết họ."



Ngân Diện bật cười.



Tiếng cười lạnh tới tận xương.



"Ngươi nghĩ ta sẽ tin?"



Dao Quang lắc đầu.



"Không."



"Ta biết ngươi sẽ không tin."



"Cho tới ngày biết sự thật."



Không khí lại chìm vào im lặng.



Những câu nói của Dao Quang luôn như vậy.



Nửa thật.


Nửa giả.



Không ai biết đâu là sự thật.



Đúng lúc ấy.


Con quái vật dưới vực bỗng cử động.



Nó nhìn Dao Quang.



Rồi phát ra tiếng gầm trầm thấp.



RÕ RÀNG.


Nó không thích Dao Quang.



Dao Quang nhìn xuống.


Khẽ mỉm cười.



"Kẻ Canh Cửa."



"Ngươi vẫn trung thành như xưa."



"Đáng tiếc."



"Thời đại của ngươi đã kết thúc."



Vừa dứt lời.


Dao Quang giơ tay.



Một vật xuất hiện trong lòng bàn tay.



Một mảnh ngọc màu đỏ sẫm.



Vừa nhìn thấy nó.


Sắc mặt Tạ Huyền lập tức trắng bệch.



"Huyết Ngọc!"



Dao Quang gật đầu.



"Đúng."



"Mảnh cuối cùng."



Nguyễn Lan hỏi nhỏ:



"Đó là gì?"



Mạc Tầm đáp.



Giọng khàn đi.



"Chìa khóa."



"Chìa khóa mở phong ấn."



Cả địa cung như đông cứng.



Tạ Huyền lao lên.



"Ngăn hắn lại!"



Nhưng đã quá muộn.



Dao Quang bóp mạnh.



RẮC.



Mảnh ngọc vỡ nát.



Máu đỏ từ bên trong trào ra.



Không phải máu người.



Mà là thứ chất lỏng đỏ thẫm như dung nham.



Nó rơi xuống vực sâu.



Trong khoảnh khắc đó.


Toàn bộ ký tự cổ trong địa cung đồng loạt sáng lên.



ẦM!



ẦM!



ẦM!



Bảy thanh kiếm cắm trên ngực Kẻ Canh Cửa rung dữ dội.



Xiềng xích khắp địa cung bắt đầu nứt vỡ.



KENGGGGGGG!



Tiếng kim loại gào thét vang vọng.



Tạ Huyền tuyệt vọng hét lớn.



"Không!"



Dao Quang nhìn xuống vực.



Lần đầu tiên.


Ánh mắt hắn hiện lên sự mong chờ.



Như một người đã đợi khoảnh khắc này cả đời.



Rồi khẽ nói.



"Thức dậy đi."



"Dân tộc của ngươi đã chờ quá lâu rồi."



Sâu dưới đáy vực.


Một âm thanh đáp lại vang lên.



Không phải tiếng người.



Không phải tiếng thú.



Mà là thứ ngôn ngữ cổ xưa không ai hiểu.



Ngoại trừ…


Trần Vũ.



Khoảnh khắc nghe thấy âm thanh ấy.


Trong đầu hắn xuất hiện vô số ký ức xa lạ.



Một thành phố bằng đá đen.


Những lá cờ đỏ bay kín bầu trời.


Một ngai vàng khổng lồ.


Và một vị hoàng đế đang quay lưng về phía hắn.



Người đó chậm rãi quay đầu.



Khuôn mặt giống Trần Vũ tới bảy phần.



Rồi mở miệng.



"Con cháu của ta."



"Cuối cùng ngươi cũng trở về."



Máu trong người Trần Vũ bắt đầu sôi lên.



Và dưới đáy vực.


Thứ bị phong ấn suốt ngàn năm…


Đang thực sự tỉnh giấc.


Hết Chương 25.

📝 1,487 từ 📅 18/06/2026 👁 4 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!