HUYẾT KỲ

Chương 26 – Huyết Mạch Thức Tỉnh

Cỡ chữ: 16px
Font:
Nền:
← Chương Trước Chương Tiếp →

ẦM!

Toàn bộ địa cung rung chuyển dữ dội.


Những vết nứt lan khắp trần đá.


Đá vụn liên tục rơi xuống.


Bảy thanh kiếm cổ cắm trên người Kẻ Canh Cửa phát ra tiếng ngân chói tai.


KENGGGG!


Xiềng xích ngàn năm đang đứt từng đoạn.



Tạ Huyền quỳ sụp xuống.


Khuôn mặt già nua đầy tuyệt vọng.



"Xong rồi…"



"Cuối cùng vẫn tới ngày này."



Trong khi đó.


Trần Vũ ôm đầu.



Những ký ức xa lạ đang tràn vào như lũ.



Một vùng đất rộng lớn.


Một triều đại hùng mạnh.


Những chiến binh mặc giáp đỏ.


Những lá cờ nhuộm máu tung bay giữa trời.



Và một cái tên.


Lặp đi lặp lại.


Lặp đi lặp lại.


Trong đầu hắn.


Xích Thiên.



Đó không phải Đại Ninh.


Không phải bất kỳ triều đại nào trong sử sách.



Mà là triều đại đã bị xóa khỏi lịch sử.



"Trần Vũ!"


Nguyễn Lan đỡ lấy hắn.



"Ngươi sao rồi?"



Trần Vũ ngẩng đầu.



Đôi mắt hắn thoáng ánh lên màu đỏ.



Chỉ một thoáng.


Rồi biến mất.



Mạc Tầm nhìn thấy.


Sắc mặt lập tức thay đổi.



"Không ổn."



"Thức tỉnh quá nhanh."



Ở phía đối diện.


Dao Quang vẫn đứng yên.



Nhìn tất cả bằng ánh mắt bình tĩnh.



Như thể mọi chuyện đều nằm trong dự liệu.



Ngân Diện chĩa kiếm vào hắn.



"Ngươi muốn giải phóng thứ gì?"



Dao Quang đáp:



"Sự thật."



"Ngàn năm trước."



"Một dân tộc bị xóa khỏi lịch sử."



"Một đế quốc bị bôi khỏi mọi ghi chép."



"Một vị hoàng đế bị phong ấn thành quái vật."



"Ta chỉ trả lại những gì vốn thuộc về họ."



Không ai biết đó là chân lý hay điên loạn.



Nhưng ánh mắt Dao Quang hoàn toàn tỉnh táo.



Điều đó mới đáng sợ.



Hắn thật sự tin vào việc mình làm.



ẦM!!!


Một tiếng nổ khủng khiếp vang lên từ vực sâu.



Toàn bộ mặt đất nứt toác.



Kẻ Canh Cửa đột nhiên gầm lên đau đớn.



Bảy thanh kiếm trên ngực nó bắt đầu bật ra từng thanh một.



THANH THỨ NHẤT.


Vỡ.


THANH THỨ HAI.


Vỡ.


THANH THỨ BA.


Vỡ.



Mỗi thanh kiếm vỡ.


Khí tức từ đáy vực lại tăng lên gấp bội.



Tiểu Ngư run rẩy.



"Ta đổi ý rồi."



"Ta nhớ cái rừng Yên Thế."



"Ít nhất trong đó chỉ có người muốn giết chúng ta."



"Chứ không có thứ này."



Không ai cười.



Bởi tất cả đều cảm nhận được.



Có thứ gì đó đang bò lên từ đáy vực.



Thứ còn đáng sợ hơn cả Kẻ Canh Cửa.



Đúng lúc ấy.


Một giọng nói vang lên.



"Ngươi vẫn giống như trước."



Âm thanh không lớn.


Nhưng khiến toàn bộ địa cung lặng đi.



Dao Quang khựng lại.



Lần đầu tiên.


Hắn thực sự ngạc nhiên.



Từ phía lối vào địa cung.


Một người bước tới.



Áo lam.


Chuông bạc.



Dao Linh.



Nhưng lần này.


Nàng không đi một mình.



Phía sau nàng còn có ba người.



Một hòa thượng mù.


Một lão nhân lưng gù.


Và một phụ nữ tóc bạc.



Ngay khi nhìn thấy họ.


Sắc mặt Tạ Huyền thay đổi dữ dội.



"Không thể nào…"



"Tam Thủ Hộ?"



Mạc Tầm hít sâu một hơi.



"Những người này còn sống?"



Dao Linh bước vào giữa đại sảnh.



Ánh mắt nhìn thẳng Dao Quang.



"Ngươi đến quá sớm."



Dao Quang bật cười.



"Không."



"Là các ngươi đến quá muộn."



Hai người nhìn nhau.



Giống như đã quen biết từ rất lâu.



Ngân Diện cau mày.



"Rốt cuộc các ngươi là ai?"



Dao Linh im lặng vài giây.



Rồi nói:



"Người canh giữ."



"Và hắn."



Nàng nhìn Dao Quang.



"Là kẻ phản bội."



Không khí lập tức đông cứng.



Dao Quang không phủ nhận.



Ngược lại.


Hắn còn gật đầu.



"Đúng."



"Ta phản bội họ."



"Ta phản bội lời thề."



"Ta phản bội phong ấn."



"Và ta sẽ làm lại."



"Thêm một lần nữa."



ẦM!!!


Thanh kiếm thứ tư trên ngực Kẻ Canh Cửa vỡ nát.



Khí tức đỏ thẫm phun lên từ vực sâu.



Địa cung bắt đầu sụp đổ.



Dao Linh quay sang Trần Vũ.



Lần đầu tiên.


Ánh mắt nàng mang theo sự khẩn thiết.



"Nghe ta."



"Ngươi phải lựa chọn."



"Ngay bây giờ."



Trần Vũ cau mày.



"Lựa chọn gì?"



Dao Linh nhìn hắn.



Rồi nhìn xuống vực sâu.



"Nếu huyết mạch thức tỉnh hoàn toàn."



"Ngươi có thể mở cánh cửa."



"Hoặc khóa nó vĩnh viễn."



"Nhưng chỉ một người mang huyết mạch mới làm được."



Toàn bộ ánh mắt đổ dồn vào Trần Vũ.



Người lính già từng chỉ muốn tìm con gái.



Giờ đây.


Lại trở thành chìa khóa quyết định vận mệnh của cả thiên hạ.



Và dưới đáy vực.


Một bàn tay khổng lồ màu đỏ đen.


Đang chậm rãi vươn lên khỏi bóng tối.


Hết Chương 26.

📝 1,342 từ 📅 19/06/2026 👁 2 lượt đọc
← Chương Trước Chương Tiếp →

💬 Bình luận (0)

Hãy là người đầu tiên bình luận về chương này!